Thẩm Minh ngây ngốc.
Hắn đời này chưa bị ai tát vào mặt. Hắn bị đao chém, từng trúng mũi tên, bị người khác tay đấm chân đá nhưng chưa từng bị một nam nhân tát vào mặt.
Chờ khi Thẩm Minh phản ứng lại thì hắn đã bị người khác đè trên ghế, Hùng ca ở bên cạnh hắn, bởi vì bị thương nên được đãi ngộ đặc biệt.
Thẩm Minh không nói lời nào, Cố Cửu Tư quay đầu nói với đại phu đang băng bó cho Hùng ca: “Đại phu ngừng băng bó đi, cứ như vậy đổ máu chết đi là tốt.”
“Đúng!”
Thẩm Minh vừa nghe lời này liền thành thật, cắn răng nói: “Ba tháng trước mới tới.”
Cố Cửu Tư gật đầu bắt đầu ghi chép: “Từ đâu tới?”
“Thương Châu.”
Cố Cửu Tư dừng bút một chút, một lúc sau, hắn lên tiếng: “Nghề nghiệp trước kia?”
“Lưu manh đầu đường.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)
