Cố Cửu Tư trở về phòng, lấy nước lạnh hắt lên mặt.
Sau khi hắt mấy lần mới trở nên tỉnh táo lại.
Đây là lần đầu tiên từ khi thành hôn tới nay có người nói với hắn về chuyện giữa hắn và Liễu Ngọc Như ---- không phải trên danh nghĩa, mà chuyện phu thê thật sự. Chuyện này khiến hắn nhận biết rõ ràng, Liễu Ngọc Như là thê tử của mình.
Tương lai nàng sẽ cùng hắn sinh con, cùng hắn sống hết đời.
Trước kia hắn chưa từng suy nghĩ đến những vấn đề này, là bởi vì hắn luôn tin chắc rằng, có một ngày hắn và Liễu Ngọc Như sẽ mỗi người một ngả. Đợi đến có một ngày, hắn cho Liễu Ngọc Như vị trí Cáo mệnh phu nhân, Liễu Ngọc Như đạt được tất cả những gì mình muốn, đoạn hôn sự này của bọn họ cũng sẽ đi đến hồi kết, đây là trước kia hắn đã nói với nàng.
Nhưng mà hắn biết rõ ràng, hàm nghĩa phía sau của ước định này sâu sắc hơn, nhưng thật ra hai người họ cũng không có mong đợi gì vào tương lai, hắn không nghĩ phải cùng Liễu Ngọc Như sống hết đời, mà hắn cũng biết, Liễu Ngọc Như phải sống với hắn đến hết đời là không hạnh phúc.
Nhưng mà hôn nhân thế này có thể cho Liễu Ngọc Như hạnh phúc không?
Không thể.
Trong đáy lòng hắn hy vọng cả đời Liễu Ngọc Như có thể gả cho người mà bản thân nàng thật sự thích, có thể đạt được thứ mà bản thân nàng thích.
Cho nên từ khi vừa mới bắt đầu hắn đã thuyết phục nàng, không chỉ là vì bản thân mà cũng là vì nàng.
Nhưng mà bây giờ tình hình lại có sự thay đổi, hiện tại hắn đã cảm thấy, cho dù là cùng Liễu Ngọc Như sống qua một đời cũng không phải không thể.
Chí ít đối với hắn mà nói, hắn không cách nào tưởng tượng được dáng vẻ của thế giới khi mất đi Liễu Ngọc Như.
Nếu như là cả một đời, hắn nhất định phải suy nghĩ đến những việc này, nghĩ đến tương lai, nghĩ đến con cái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


