Ban đêm bọn họ ngủ bên ngoài thành, không bao lâu liền nghe thấy tiếng khóc, Liễu Ngọc Như bỗng nhiên bừng tỉnh, Cố Cửu Tư ôm nàng một cái, bịt miệng nàng lại, không nói gì. Mà trên đồng trống, một nữ tử ôm một đứa bé gào khóc, mà một nam nhân và một nữ nhân khác đánh nhau.
Người xung quanh đờ đẫn nhìn sang, có vài người lại rục rịch.
Cơ thể Liễu Ngọc Như khẽ run, nàng tựa như biết gì đó, nàng nghe nam nhân kia rống giận: “Đưa cho ta! Đưa túi gạo cho ta!”
Mà nữ nhân kia lại gắt gao nắm lấy cái túi, dù như thế nào cũng không chịu buông tay.
“Chỉ một đêm thôi!”
Nữ tử kia hét lớn: “Một đêm thôi cổng thành sẽ mở, vào thành rồi quan phủ sẽ phát lương thực, ngươi không chờ nổi một đêm sao!”
“Cổng thành sẽ không mở!”
Nam tử kia hét lớn: “Chúng ta từ Lương thành chạy tới, bọn chúng chính là như vậy, vẫn không mở cổng thành, hiện tại Thanh thành cũng sẽ không mở! Nhiều bách tính lưu dân như vậy, bọn chúng làm sao dám mở!”
“Vậy làm sao bây giờ….”
Có người hỏi thành tiếng: “Chúng ta chạy tới đây, bọn họ không mở thành, chúng ta làm sao bây giờ?!”
Nhưng lít nha lít nhít xung quanh đều là người, dã man và bạo lực dường như sẽ lây nhiễm, như gió như sóng, nhanh chóng cuốn lấy những người xung quanh.
Cố Cửu Tư không đành lòng làm tổn thương người ta, thế là hắn chỉ đẩy người bên cạnh ra, che chở Liễu Ngọc Như, khó khăn tiến lên.
Nhưng không biết là ai, đột nhiên rống lớn một câu: “Bọn họ có lương thực!”
Tất cả mọi người nhìn về phía Cố Cửu Tư và Liễu Ngọc Như, người đó hét lớn: “Vừa rồi ta trông thấy bọn họ ăn bánh, bọn họ có lương thực!”
So với những lưu dân đói bụng đến mức xương cốt đều lồi ra thì Cố Cửu Tư và Liễu Ngọc Như quả thật tốt hơn rất nhiều. Mặc dù bọn họ có vẻ tiều tụy, nhưng tinh thần vẫn tính là sung mãn, rõ ràng không phải là dáng vẻ đói khát thời gian dài.
Liễu Ngọc Như nhìn từng đôi mắt sói đó, cả người nàng đều run lên, Cố Cửu Tư bảo vệ nàng ở sau lưng, cầm đao trong tay, ra vẻ tỉnh táo mở miệng: “Các ngươi muốn thế nào?”
Nhưng tất cả mọi người lại đều nhìn bọn họ, không ai bước lên trước, hai bên giằng co. Cố Cửu Tư biết, giờ phút này hắn tuyệt đối không thể lui bước, tuyệt đối không thể có bất kỳ yếu thế gì, nếu không một khi có người tiến lên, hắn sẽ giống như thiếu niên phú thương lúc trước, rơi vào hoàn cảnh tuyệt vọng nhất.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

