Edit và beta: meomeoemlameo.
Tiếng điểm sinh mệnh cảnh báo, tiếng bước chân sột soạt, mấy người hoảng loạn sợ hãi láo nháo, Thịnh Kiều hét to: “Cây đuốc của mấy người đâu? Mau! Cây đuốc!”
Thẩm Tuyển Ý và Kỷ Gia Hữu vội đáp hai tiếng, móc đuốc ra.
Thịnh Kiều vừa lo vừa sợ, nhỏ giọng run rẩy gọi: “Hoắc Hi? Hoắc Hi anh ở đâu?”
Cổ tay bị người ta nắm lại, kéo cô tới cạnh bên mình, anh thấp giọng nói: “Anh ở đây, đừng sợ.”
Em có sợ đâu! Em là đứa lạc loài dị biến em còn sợ gì nữa, em lo là lo cho anh đó!
Cô nương theo bóng dáng anh tiến lên hai bước, vươn tay che anh ở đằng sau. Sau đó cô liền nghe thấy hai tiếng nước bắn tung tóe, sau đó là tiếng hô đồng thời của Thẩm Tuyển Ý và Kỷ Gia Hữu:
“Vờ lờ đuốc của em đâu?”
“Anh trượt tay, đuốc rớt trong nước rồi!”
Thịnh Kiều: “???”
Nguồn sáng duy nhất chính là chiếc đèn pin leo lét trên tay Hoắc Hi.
Chùm tia sáng chiếu ra ngoài, cũng chỉ được khoảng cách tầm hai ba mét. Mà trong hai ba mét này, mấy người nhìn thấy những thứ đang mấp máy bò trên mặt đất là…… sinh vật dị dạng?
Họ mặc trang phục hóa trang, bao cả người ở bên trong, đến đầu cũng bọc lại, tựa như một con nhộng, chỉ có hai cái lỗ đen làm lỗ thở và chỗ cho mắt. Chúng ra sức vặn vẹo, giống như đã bị hủy đi xương cốt, chỉ để lại da thịt mềm như bông, bò từng tấc từng tấc tới trước mặt họ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



