Edit và beta: meomeoemlameo.
Bên trong xe, Thịnh Kiều như rơi vào hũ mật choáng váng nhìn Hoắc Hi đang lái xe, đôi mắt cũng không nỡ chớp lấy một cái. Ôi, người này dịu dàng quá tốt tính quá, chẳng những tới hiện trường cổ vũ cô mà còn lái xe đưa cô về nhà, chẳng lẽ kiếp trước mình là thành viên của nhóm Guardians of the Galaxy?
Bản thân mình cũng hơi quá đáng, lại còn dám đề đạt yêu cầu với idol.
Sau một lúc lâu, cô nghe thấy Hoắc Hi hỏi mình: “Em học đánh trống từ lúc nào?”
Cô trả lời theo bản năng: “Lúc lên cấp 2 ạ.”
Lời ra khỏi miệng cô mới kinh ngạc phát hiện không đúng, giãy giụa tỉnh khỏi mật đường. Cô mím môi, nghĩ bụng nên nói một câu cứu vãn, rồi lại lo lắng giấu đầu lòi đuôi, thấy hơi luống cuống.
May mà Hoắc Hi cũng không gặng hỏi thêm, nhàn nhạt mỉm cười: “Lần sau có thể tới concert của anh đệm nhạc.”
Thịnh Kiều sợ tới mức xua tay liên tục: “Không được không được không được, lâu lắm rồi không luyện em sợ không quen tay ạ.”
Cô mà đi thật thì chắc là không thể sống sót rời khỏi sân vận động được mất.
Dứt lời, cô lại nghĩ tới cái gì, vẻ mặt lo lắng hỏi anh: “Hoắc Hi, tối nay anh tới đây có bị ai phát hiện không ạ?”
Anh nghiêng đầu nhìn cô một cái: “Làm sao?”
Cô nhỏ giọng nói: “Nếu như bị phát hiện, sẽ lại có scandal lung tung đó……” Cô lấy hết can đảm nhìn anh: “Hoắc Hi, về sau anh đừng tới tận nơi nữa ạ, thật ra gọi điện nhắn tin là đủ rồi ạ.”
Anh không nói gì.
Xe nổ vang một tiếng, nháy mắt tăng tốc, vọt lên cực nhanh. Thịnh Kiều bị xô lêm theo quán tính, đụng thẳng vào đệm dựa.
Thịnh Kiều: “………………”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)