Edit và beta: meomeoemlameo.
Sáng sớm hôm sau, Phương Bạch đúng giờ tới đón cô.
Cô đứng trước gương kêu a a hai tiếng, tình hình giọng nói vẫn không tốt lắm, Phương Bạch đương nhiên biết không phải cô ốm mà chỉ là gào khản giọng thôi, cạn lời nói: “Nếu để anh Bối biết chị trộm chạy tới Quảng Châu xem concert, chị nhất định phải chết.”
Thịnh Kiều lạnh lùng liếc cậu một cái: “Nếu mà anh Bối biết, thì nhất định là do em nói, chị giết chết em.”
Phương Bạch: “……”
Bạch Bạch đắng lòng quá.
Bối Minh Phàm chờ cô ở trên xe, còn chuẩn bị cho cô một bữa sáng thanh đạm, vừa lên xe liền hỏi: “Giọng nói thế nào? Nói hai câu anh nghe chút coi.”
Thịnh Kiều: “A, a, a a.”
Bối Minh Phàm: “……”
Thịnh Kiều nhìn chính mình trong gương, thấy hơi không quen lắm, tsundere hỏi Bối Minh Phàm: “Đẹp không ạ?”
Bối Minh Phàm: “Đẹp! Cô chính là bé gái đẹp nhất trong cái trại này!”
Thịnh Kiều: “……”
Buổi chụp bắt đầu, cô ít nhiều vẫn chưa thích ứng được với loại photoshoot cho tạp chí thế này, động tác vẻ mặt đều hơi cứng nhắc. Cũng may nhiếp ảnh gia cũng không vội, chỉ dẫn từng tí một, dần dà cũng khơi được cảm giác tự nhiên của cô.
Có thể gặp được kiểu nhiếp ảnh gia có kiên nhẫn này thì đúng là khá may mắn, sau khi chụp xong Thịnh Kiều còn đặc biệt nói lời cảm ơn với anh ta. Nhiếp ảnh gia kia hơn ba mươi tuổi, tươi cười ôn hòa nói: “Đây là chuyện đương nhiên thôi. Đúng rồi Tiểu Kiều, anh có thể xin chữ ký của em không? Con trai anh thích em lắm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)