Ngô Hạo đột nhiên nắm chặt chai dầu xoa bóp trong tay.
Đáy mắt của hắn mơ hồ như có một luồng tức giận đang bốc lên, hắn nhìn chằm chằm Hứa Ôn Noãn một lúc lâu, cuối cùng cũng không nói gì mà nhẹ nhàng cụp mắt.
Lại ngẩng đầu lên, vẻ mặt của hắn lại trở về trạng thái bình thường, giống như chẳng có chút tức giận nào vừa ghé qua vậy, chỉ là ảo giác của Hứa Ôn Noãn mà thôi.
Hứa Ôn Noãn đưa dầu xoa bóp cho cô, sau đó nhìn chằm chằm cổ chân của Hứa Ôn Noãn một lát, mới từ từ đứng lên, nói: “Anh đi lái xe của em về.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



