“Cũng tốt.” Hứa Ôn Noãn ung dung hỏi lại: “Còn anh?”
“Cũng tốt.” Lục Bán Thành rất dịu dàng nói, sau khi nói xong còn nhìn Hứa Ôn Noãn cười cười.
Hứa Ôn Noãn nhìn chằm chằm nụ cười của Lục Bán Thành, có chút hoảng hốt.
Rõ ràng chỉ mới 2 tháng không gặp, sao nhìn thấy hắn cười, cô lại cảm giác như cả thế kỷ rồi cô chưa được gặp hắn vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)