Đầu ngón tay Ngô Hạo lấy chén đựng nho theo bản năng, hắn rõ ràng còn chưa mở miệng lừa đối cô, nhưng có chút không dám nhìn thẳng vào mắt cô, tránh ánh mắt của cô.
Hắn không nói phải, cũng không nói không phải, hắn cảm thấy mình thật sự bị giam vào một thế cục cực kỳ gian nan, lại cố gắng giãy dụa thế nào cũng không thể thoát ra được, mãi đến khi cảm giác được nỗi đau trên bả vai mình, hắn mới như nhớ đến điều gì, khẽ nhíu mày, sau đó buông tay, khiến chén trong tay rơi xuống đất, nho lăn khắp nơi.
“Anh thu dọn chỗ này trước.” Ngô Hạo cố ý kéo dài thời gian đến mức dài nhất, tránh được dò hỏi của Hứa Ôn Noãn, hắn nhanh chóng quay người đi vào nhà vệ sinh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)