Mãi đến khi máu rỉ xuống mặt đất tạo nên tiếng vang tí tách, người đàn ông trung niên mới tỉnh táo lại, đột nhiên nhìn con dao đâm vào chân Lục Bán Thành, hơi sợ run, mới nở nụ cười, đưa tay ra chống cằm: “Không nhìn ra mày lại là một sinh vật si tình như vậy, thật là khiến người ta cảm cmn động ha…”
Người đàn ông trung niên bỗng nhiên lại bắt đầu ngâm thơ: “hỏi thế gian tình là gì, mà khiến người ta sống chết có nhau….”
Đừng lại động tác, người đàng ông kia lại trở nên ác liệt: “Có điều chúng ta đã nói rõ là ba dao, bây giờ chỉ mới có một, còn lại hai dao, tiếp tục đi!”
Lục Bán Thành nắm chặt đuôi dao, vì quá đau đớn mà đầu ngón tay có chút run rẩy, môi mím chặt của hắn đã trắng bệch không còn giọt máu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)