Người đàn ông bị hắn chà đạp nghe câu nói này xong lại cười hì hì, xem thường nói: “Tụi tao làm nghề này, nghe mấy câu như vậy hình như cũng hơi nhiều rồi, mày cho rằng bọn tao sẽ tin sao?”
“Cũng đúng, nói không bằng chứng..” Lục Bán Thành trầm tư một chút, sau đó lại mở miệng: “Như vậy đi, tôi cho các người phương thức để liên hệ với thư ký của tôi, các người cần bao nhiêu tiền cứ nói cô ấy mang tiền mặt tới, đến lúc đó một tay giao tiền một tay giao người, thế nào?”
“Nói thật hay, rất tốt, ai biết thư ký của mày đến có phải mang tiền không hay là mang cảnh sát?” người cầm dao cười lạnh một tiếng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)