Hứa Ôn Noãn không biết mình làm sao nữa, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy có chút đau, cô nhìn chằm chằm Lục Bán Thành lúc cô nói xong hai chữ tạm biệt, hắn quay người đi, bỗng nhiên giật giật môi, gọi một tiếng: “Lục Bán Thành.”
Lục Bán Thành đột nhiên dừng bước, còn cho là mình nghe lầm, đưa lưng về Hứa Ôn Noãn một lúc mới quay đầu liếc mắt nhìn, thấy cô bé kia còn đứng đó chưa đi, Lục Bán Thành liền kinh ngạc: “Sao vậy?”
“Tôi…” Hứa Ôn Noãn chỉ phản xạ theo bản năng mà gọi tên hắn, cô cũng không biết sau khi gọi tên hắn xong cô nên nói cái gì, chỉ ngập ngừng “Tôi” được một tiếng, sau đó liền cảm thấy lúng túng, cô vắt óc suy nghĩ đến sốt ruột, đầu óc càng lúng túng lại càng không nghĩ được gì cho ra hồn, sau đó dưới tình thế cấp bách, cô lại nói đại một câu: “Tôi muốn mời anh ăn cơm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)