Lúc tìm thấy số của Lục Bán Thành, cô theo bản năng lại chần chừ một chút, lại muốn gọi, lại chần chừ, lại không bấm nút.
Kỳ lạ thật,... cô mượn tiền của hắn, giờ tìm cách trả lại cũng chỉ là chuyện bình thường thôi, sao cô không gọi điện thoại cho hắn trong lòng lại thấy bất an chứ?
Hứa Ôn Noãn nuốt một ngụm nước bọt thật mạnh, cuối cùng cũng lựa chọn cách nhắn tin SMS cho hắn: “chào anh, tôi là Hứa Ôn Noãn, anh về Bắc Kinh chưa?”
tin nhắn gửi đi rất lâu rồi cũng không có trả lời.
Hứa Ôn Noãn vừa nhìn hóa đơn vừa thỉnh thoảng lại nhìn màn hình, qua nửa giờ, thấy Lục Bán Thành còn chưa trả lời tin nhắn của mình, tâm tình cố gắng lắm mới bình tĩnh lại được để nhắn tin cho hắn lúc này lại trở nên gợn sóng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

