Càng nghĩ, Hứa Ôn Noãn càng bực mình, cuối cùng cũng chẳng thèm đế ý đến hình tượng gì nữa mà ngồi trên tảng đá bên rìa đường, bắt đầu suy nghĩ coi mình nên làm gì.
Mặt trời sắp lặng, sắc trời cũng ngày một tối hơn, chuyến xe cuối cùng về Lệ Giang cũng đã đi rồi, Hứa Ôn Noãn không thể nào nghĩ ra cách để giải quyết.
Đèn đường ở Cổ Thành từ từ sáng lên, du khách càng ngày càng ít, trên đường phố yên tĩnh hơn rất nhiều, Hứa Ôn Noãn giật giật hai chân tê rần, nghĩ cách duy nhất là phải mượn điện thoại của ai đó gọi về cho cha mẹ để hai người họ đến đón mình, lúc đó khóe mắt của cô lại vô tình nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Hứa Ôn Noãn cho rằng mình nhìn lầm, sửng sốt một lúc lâu mới chuyển tầm mắt nhìn thẳng người đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


