"Tiểu thư, điện thoại của Cố tiên sinh......" Quản gia vừa nói, vừa ở một bên cầm tay Tần Chỉ Ái đích đưa đến bên tai cô.
Tần Chỉ Ái còn chưa kịp mở miệng lên tiếng, thì đầu dây kia đã truyền đến giọng nói lạnh lùng không kiên nhẫn của Cố Dư Sinh: "Không cần đưa cho cô ấy nhận điện thoại, tôi gọi điện thoại đến, không phải tìm cô ấy, tôi chỉ muốn ông giúp tôi hỏi cô ấy một chút, thuốc men ngày hôm qua đã mất bao nhiêu, rồi nói cho thư ký của tôi trả lại cho cô ấy, tránh cho tôi thiếu vật này vật nọ từ cô ấy, thì cô ấy lại mượn cơ hội đó mà dây dưa không rõ với tôi."
Câu Tần Chỉ Ái định mở miệng nói” Này", lập tức bị nghẹn ở trong cổ họng, không biết phải nên làm sao nói lại những lời hắn nói cho quản gia.
Bên đầu điện thoại kia quả nhiên là Cố Dư Sinh, đợi trong chốc lát, không chờ người ta đáp lại, như hiểu được là ai đang nhận điện thoại, giọng điệu càng trở nên lạnh lùng bạc tình: "Những lời tôi vừa mới nói, hẳn cô cũng đã nghe được rồi, bây giờ cô nói cho lại quản gia, để cô ấy làm hết rồi nói cho tôi biết là được."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)