Trong lời nói của Cố Dư Sinh hoàn toàn không có một ý cười nào, đến khi hắn nói đến chữ “rồi” cuối cùng, âm thanh hoàn toàn lạnh lẽo đến nỗi có thể đóng băng..
Tần Chỉ Ái sợ đến nỗi tim đập thình thịch,trong đầu cô lại hiện ra hình ảnh lúc trước hắn hành hạ cô như thế nào, vừa ngoan độc lại vừa nặng nề, trong lòng cô lại tự hỏi tại sao lại liên quan đến Lục Bán Thành, nhưng cũng chỉ có thể nhẹ nhàng nhíu mày, không nói gì, chỉ là bàn chân nhanh chóng bước đi.
Được lắm, vừa nãy còn tìm cớ nói chuyện với người kia, bây giờ mới mấy câu đã ngại miệng không muốn nói chuyện với hắn sao? Còn đi nhanh như vậy, muốn biến mất trước mặt hắn luôn sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

