Tần Chỉ Ái nghe hắn rống đến nỗi không chịu được, bụng lại không quặn lên khiến cô rên rỉ, qua một lát, cô mới đưa tay kéo tay áo của Cố Dư Sinh, sau đó nhịn xuống nhỏ giọng nói: "Không cần đi bệnh viện, về nhà là được rồi, mỗi tháng em đều như vậy... Kinh nguyệt đến rồi... Đau bụng kinh..."
Đến cuối cùng cô vẫn có chút ngại ngùng, những chữ cuối cùng kia... trở nên nhỏ đến mức đáng thương.
Cố Dư Sinh không nghe rõ "Hả?" một tiếng, liền nghiêng đầu về miệng Tần Chỉ Ái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
