Hắn liền đuổi theo cô, nhưng khoảng cách của cô và hắn lúc này lại càng ngày càng lớn, hắn có thét gào tên cô, cô cũng giống như không nghe thấy, càng đi càng xa, mãi đến khi bóng người của cô biến mất không còn tăm hơi, Tần Gia Ngôn liền gọi một tiếng: “Tô Tình” từ trong mộng, bật dậy khỏi giường.
Hắn thở dốc từng ngụm từng ngụm một lúc lâu, từ từ ngẩng đầu lên nhìn khung cảnh chung quanh một chút, lúc nhận ra đây là phòng ngủ của mình, hắn thở dài một hơi, vén chăn lên vào nhà vệ sinh.
Rửa mặt xong, hắn ra ngoài, cầm điện thoại liếc mắt nhìn thời gian, đã là sáu giờ sáng, hắn đi đến cửa sổ, kéo màn cửa ra, quang cảnh bên ngoài đã sáng lên, cực kỳ trong lòng.
Tần Gia Ngôn đứng trước cửa sổ, nhìn chằm chằm bên ngoài, lại nhớ đến giấc mộng kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



