Cố Dư Sinh bỗng nhiên nhớ lại, sau khi hắn đối xử với cô như vậy, lúc nhìn về phía cô, cô đã đưa lưng về phía hắn, đôi vai nhỏ run lên.
Vì lẽ đó, một vết ướt lớn như vậy, đều là nước mắt của cô?
Lúc vừa nghe được tiếng cô khóc nức nở, cảm giác đau nói này lại xuất hiện một lần nữa.
Cố Dư Sinh đau khổ toàn thân co lại một hồi, sau đó lấy đạp cái gối trước mặt một cái, khiến cho nó giống cái kia bay đến phía cửa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

