“Mỗi lần hôn mê, anh ấy đều gọi tên của chị.”
“Ôn Noãn, Ôn Noãn, cứ một lần lại một lần…”
Nước mắt Hứa Ôn Noãn chảy ra, càng ngày càng nhiều, Quả Quả dừng lại, lấy cho cô một tờ khăn giấy, đưa cho Hứa Ôn Noãn: “Chị không sao chứ?”
“Tôi không sao, cô tiếp tục đi!” Hứa Ôn Noãn nức nở một hồi, sau đó khi nói chuyện giọng nói cũng cực kỳ run rẩy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)