Hai người im lặng ngồi như vậy không biết bao lâu, Ngô Hạo không quay đầu nhìn Hứa Ôn, trực tiếp nhìn chằm chằm cảnh đêm ở phía trước màn kính, như đã suy nghĩ kỹ, bỗng mở miệng hỏi: "Ôn Ôn, chúng ta thật sự không có hi vọng bắt đầu lại lần nữa sao?"
Hứa Ôn nghe được lời hắn nói, trong tròng mắt đen như mực khẽ chớp chớp, không biết do gió thổi, hay do vì nhìn chăm chú vào một chỗ quá lâu, mà đáy mắt cô thoáng cảm thấy chua xót.
Cô không sốt ruột trả lời câu hỏi của Ngô Hạo, xem ra như đang thật sự suy nghĩ, qua một hồi thật lâu, cô mới mở miệng, giọng điệu bình tĩnh ung dung đến kỳ lạ: "Ngô Hạo, dưới đáy lòng anh đã vốn biết, chúng ta cũng không còn là chúng ta đã từng rồi."
Ngô Hạo rũ mi, sắc mặt bình tĩnh nhẹ gật gật đầu, "Đúng vậy, chúng ta cũng không còn là chúng ta đã từng rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


