“Bịch.”
Một đôi giày vải đế bằng đặt trước mặt Khương Uyển Lan.
Người đàn ông biến mất tám phút trước giờ đã quay lại. Trên trán anh lấm tấm mồ hôi, động tác thuần thục mở còng tay ra, cả quá trình không hề chạm vào Khương Uyển Lan và Lưu Dịch Hoa.
Khương Uyển Lan há miệng định chửi nhưng nhìn thấy đôi giày kia, cơn giận lại nghẹn trong cổ họng, không phát ra được. Nhưng trong lòng, cô đã mắng Hình Kinh Trì không biết bao nhiêu lần. Đúng là vợ nào chồng nấy, đều đáng ghét như nhau!
Nguyễn Chi vừa thấy Hình Kinh Trì liền đứng lên. Chỉ liếc mắt một cái, cô đã nhận ra anh vừa đi qua con đường dành cho động vật nhỏ, vì trên vai anh còn vướng vài cành gai đặc trưng của lối mòn đó.
Hình Kinh Trì vừa quay lại đã chạm phải đôi mắt tròn xoe của Nguyễn Chi—cô lại trừng anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)