Mưa xuân lất phất rơi trên mái hiên, giọt nước từ ngói đen lắc lư muốn rơi xuống, dây leo lặng lẽ bò lên tường cao hơn, trong sân yên tĩnh vang lên tiếng người.
Giáo sư Chu đặt bút lông xuống, liếc ra ngoài một cái, đến giờ ăn trưa rồi.
Chỉ một lát sau, văn phòng rộng lớn chỉ còn lại ông và cô nhóc Nguyễn Chi, ông tháo kính ra gọi một tiếng: "Tiểu Chi, bức tranh này sửa thế nào rồi?"
Nguyễn Chi vẫn đang cầm bức tranh thời Thanh.
Bức tranh không phải danh họa, nên bảo quản cũng không hoàn hảo, khi đến tay Nguyễn Chi, mức độ hư hại đã rất nghiêm trọng, cô đã vật lộn với nó gần một tháng rồi.
Nguyễn Chi cầm bút, không ngẩng đầu lên: "Mấy hôm trước em đã tìm được giấy phù hợp rồi, em đang tô màu toàn bộ."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)