Đôi khi, Nguyễn Chi không rõ liệu bản thân đang nhìn qua những bức họa để thấy quá khứ đã lụi tàn, hay chính những bức họa này đã vượt qua dòng chảy lịch sử để đến trước mặt cô.
"Nguyễn Chi, đến giờ rồi."
Một giọng nam ôn hòa vang lên từ cửa.
Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy Triệu Bách đang đứng ở đó, trên tay cầm túi xách. Ánh chiều tà bao phủ sau lưng anh, những dây leo trên tường lười biếng rũ xuống.
Ánh mắt anh dịu dàng không kém gì ánh hoàng hôn.
Nguyễn Chi do dự gọi một tiếng: "Sư huynh."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
