Hình Kinh Trì hơi sững sờ. Anh không ngờ Nguyễn Chi lại trồng những thứ này trong nhà. Anh vẫn luôn nghĩ rằng cô tiểu thư mong manh này không rành việc gì, nhưng hóa ra cô có thể làm tất cả. Dù sao thì cô đã sống một mình rất lâu rồi.
Phơi xong chăn, Hình Kinh Trì đứng trên ban công nhìn ra khu nhà Hồ Uyển.
Cái tên "Hồ Uyển" bắt nguồn từ vị trí của khu này – được xây dựng quanh hồ Mạn. Đi từ cổng bắc của khu đi về bên trái là đến bệnh viện Nhân Dân, còn rẽ phải sẽ tới bến đò hồ Mạn.
Hồ Mạn vào buổi sáng rất đẹp, liễu rủ mềm mại, người qua lại thưa thớt.
Làn gió hồ lướt qua mặt nước xanh biếc, lá sen tròn trĩnh đáng yêu, đến mùa hè sẽ thấy được những đóa sen nở rộ, đêm xuống đom đóm nhảy múa trên mặt nước, hương sen lan tỏa khắp nơi.
Ánh mắt Hình Kinh Trì lướt qua khu nhà một vòng rồi dừng lại trên chùm cà chua bi đung đưa trước mặt. Những quả cà chua tròn trĩnh, lay động như những đứa trẻ ngốc nghếch, giống hệt chủ nhân của chúng.
"Rắc" – một tiếng động vang lên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

