Càng nghĩ càng thấy mơ hồ, cuối cùng đành tự bóc kẹo ăn. Bên trong giấy gói là socola nhân mềm, màu nâu cà phê là vị rượu ngọt, màu trắng sữa là vị sữa, màu hồng nhạt là vị dâu.
Suốt quãng đường, Hình Kinh Trì chỉ nghe thấy tiếng sột soạt của giấy gói kẹo.
Đến lần thứ tư nghe thấy tiếng động, lông mày anh nhíu lại, cố gắng nhẹ nhàng nói: “Nguyễn Chi, lát nữa còn phải ăn cơm.”
Nguyễn Chi dừng tay bóc kẹo.
Không phải Chi Chi, mà là Nguyễn Chi.
Cô bực bội nhét mấy viên socola còn lại vào hộp, đặt hộp kẹo lên trước xe, quay đầu chống cằm nhìn ra cửa sổ, trong lòng nghĩ sao mấy viên socola này chẳng ngọt chút nào.
.
Phong Trạch Viên là khu chung cư mới mở trong những năm gần đây.
Lâm Thiên Tầm mua nhà mới ở đây vào năm Lâm Linh học cấp ba, bốn phòng ngủ một phòng khách, trong đó có một phòng là của Nguyễn Chi, nhưng cô rất ít khi về ở. Căn phòng đó cũng chẳng ai động đến.
Hình Kinh Trì cầm ô che đi những hạt mưa phiền phức cho Nguyễn Chi.
Trong làn mưa phùn nhẹ, sắc xanh phủ khắp khu chung cư, con đường đá quanh co uốn lượn, bên bờ nước những bông hoa trắng như tuyết cúi đầu tựa vào mặt nước, trong không khí thoang thoảng hương thơm, cây phong ở khắp nơi.
Nguyễn Chi “bị ép” khoác tay Hình Kinh Trì.
Hình Kinh Trì một tay cầm quà, tay kia cầm ô, không thể nắm tay cô nên nhất định bắt cô phải khoác tay mình đi. Nguyễn Chi thầm nghĩ, đàn ông này cử chỉ dịu dàng nhưng lại ẩn chứa sự ngang ngược.
Khoảng năm phút sau, Nguyễn Chi chỉ tay về phía trước nói: “Đằng trước là nhà bố em, họ ở tầng 16. Nhà chúng ta ở tầng 6 cũng là do anh chọn à?”
Hình Kinh Trì thu ô lại, ôm cô tránh người qua đường, đáp: “Ừ, lúc đó cũng có nhà tầng cao. Anh cân nhắc rủi ro an toàn nên chọn tầng 6, mùa hè khu Giang Bắc thỉnh thoảng bị mất điện.”
Nguyễn Chi nghĩ đến cảnh mùa hè mất điện phải leo 16 tầng, gương mặt căng thẳng gật đầu: “Anh chọn đúng rồi.”
Hai người vừa nói chuyện vừa đi, thang máy “ting” một tiếng, cửa từ từ mở ra.
Trong tích tắc, người bên ngoài và người bên trong thang máy đều không nhúc nhích.
Cô gái trong thang máy trông khoảng mười bảy mười tám tuổi, tóc buộc đuôi ngựa, khuôn mặt thanh tú, nhìn kỹ có chút giống Nguyễn Chi, đang đứng yên nhìn họ.
Nguyễn Chi khoác tay Hình Kinh Trì và Lâm Linh xuống đổ rác đối mặt nhau.
Người đàn ông bên cạnh Nguyễn Chi rất nổi bật, Lâm Linh liếc nhìn đã thấy ngay. Cô cũng chẳng ngại ngùng, cứ thế đảo mắt nhìn Hình Kinh Trì từ trên xuống dưới, chiều cao ấn tượng, vai rộng eo thon, đôi chân dài thẳng.
Quan trọng nhất là người đàn ông này có một khuôn mặt quá đỗi điển trai.
Ánh mắt Lâm Linh dừng lại ở chỗ tay Nguyễn Chi và cánh tay đàn ông đan vào nhau, trong lòng đã có suy đoán. Cô bé mắt láo liên, trong lòng đã có chủ ý.
Lâm Linh cười tủm tỉm gọi: “Chị, chị về rồi à, người này là?”
Nguyễn Chi: “......”
Lâm Linh thầm chê một câu, lại nở nụ cười giả tạo: “Chồng của chị em? Anh rể tôi bỏ trốn rồi, đến đám cưới của mình còn không tham dự, anh không biết sao?”
Nguyễn Chi khẽ ho một tiếng, gọi: “Linh Linh.”
Hình Kinh Trì không để ý đến lời Lâm Linh nói, dù sao cô bé nói cũng là sự thật. Anh nhìn thẳng Lâm Linh, không hề né tránh: “Chuyện này là lỗi của anh. Anh xin lỗi, Lâm Linh.”
Lâm Linh biết Nguyễn Chi không muốn nhắc lại chuyện này, cô bất đắc dĩ lẩm bẩm: “Cũng không phải đám cưới của em, xin lỗi em làm gì.”
Nói xong cũng chẳng để ý đến Hình Kinh Trì và Nguyễn Chi, cầm túi rác đi đổ rác.
Nguyễn Chi thở dài trong lòng, kéo Hình Kinh Trì vào thang máy trước, để tránh cô bé kia lại nói bậy. Cô kéo tay áo Hình Kinh Trì, khẽ nói: “Xin lỗi nhé, vốn định để anh thoải mái ăn cơm.”
Hình Kinh Trì đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của Nguyễn Chi, quay đầu nói nhỏ: “Chuyện này anh không quan tâm người khác nghĩ gì, chỉ cần em không giận là được. Đợi trời ấm lên chút, chúng ta đi chụp ảnh cưới bù.”
Nguyễn Chi ngẩn người.
Chụp ảnh cưới bù là chuyện khi nào vậy?
Nhưng Hình Kinh Trì đã hỏi, cô cũng không từ chối, ai mà chẳng thích mình xinh đẹp chứ. Cô chớp mắt, tò mò hỏi: “Chúng ta đi đâu chụp? Có thể ra nước ngoài không?”
Hình Kinh Trì nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, khẽ nhếch môi: “Em muốn đi đâu chụp cũng được.”
Dù sao kỳ nghỉ kết hôn của anh vẫn còn nằm yên trong đơn xin nghỉ phép.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
