Một ngày trước kỳ nghỉ Quốc Khánh.
Bởi vì ngày hôm sau sẽ là kỳ nghỉ lễ dài ngày, vì thế trong giờ học, sinh viên đều có chút uể oải. Gần như tất cả đều không tập trung nghe giảng, người thì làm việc riêng, người thì lén lút nói chuyện.
Trong giờ học An Tĩnh lén nhắn tin với An Nguyệt.
An Nguyệt hỏi: "Quốc khánh không về nhà thật sao?"
Mấy hôm trước An Tĩnh đã nói với mọi người trong nhà về dự định đi du lịch trong kỳ nghỉ.
Khi ấy người nghe điện thoại là ông An Hướng Dật. Ông cũng chỉ hỏi An Tĩnh là hai người sẽ đi đâu, nơi đó có an toàn hay không. Còn lại những chuyện khác ông không hề phản đối. Ngược lại còn cười hì hì nói, thanh niên đi ra ngoài quan sát học hỏi là điều tốt. Còn phía bà Lục Mỹ Hoa thì ông sẽ nói với bà.
Vì thế cô cũng không biết phản ứng của mẹ như thế nào.
An Nguyệt nhắn lại:
"Dịp Quốc khánh người đi du lịch đông vô cùng, bên ngoài người chen người, hai người thật sự muốn đi sao."
An Tĩnh liếc nhìn lên bục giảng: "Không phải, bọn em không tới những địa điểm nổi tiếng đâu, chỉ định đi một số nơi ít người tới, du lịch ngắm cảnh tăng thêm hiểu biết thôi."
An Nguyệt nhắn lại một chữ: "Ừm."
Sau đó An Nguyệt lại nhắn một tin nhắn rất dài.
"Thực ra em có biết là sau khi em nói kỳ nghỉ lễ này không về nhà, mẹ đã hụt hẫng thế nào không. Mặc dù trước mặt chị và bố, mẹ đều tỏ ra không quan tâm, nhưng từ khi em đi học ở thành phố S, tối nào mẹ cũng lấy ảnh ngày trước của em ra xem, có lần còn bị chị phát hiện."
An Tĩnh đọc tin nhắn này, bất động vài giây. Từng câu từng chữ, cô gần như có thể tưởng tượng được cảnh ấy.
An Nguyệt lại nhắn: "Mẹ là người khẩu xà tâm phật, từ nhỏ em chưa từng rời khỏi thành phố A, mẹ thật sự rất lo cho em, có lúc ăn cơm mà không nuốt được, lo không biết em ở đó có quen không, ăn uống có tốt không."
An Tĩnh chợt thấy sống mũi cay cay, nước mắt trào dâng trên khóe mi, nhắn một tin, "Nói với mẹ, em vẫn ổn."
Cô nhớ lại hồi còn nhỏ, có lần ham chơi không cẩn thận bị dính mưa bên ngoài rất lâu. Sau đó lúc sợ sệt quay về nhà không khỏi bị mẹ mắng cho một trận. Nhưng sau đó bà lại vừa giận dữ vừa bật nước tắm cho cô, rồi lại còn xuống bếp nấu trà gừng cho cô uống. Buổi tối lại còn ở trong phòng cô suốt cả đêm. Bà hầu như không ngủ, cứ ngồi bên giường cô, sợ cô sốt cao. An Tĩnh hít mấy hơi, cố gắng bình tĩnh lại.
Cô lại nhanh chóng nhắn lại: "Mấy ngày cuối kỳ nghĩ em sẽ về nhà."
Thực ra cô cũng thật sự rất nhớ nhà.
Nhớ cảnh tượng cả nhà ăn tối xong cùng nhau ngồi trên sofa xem tivi. Cô và An Nguyệt không có một chút hứng thú nào với bộ phim truyền hình lúc tám giờ tối nhưng vẫn ngồi bên cạnh bố mẹ đọc sách hoặc xem điện thoại.
Thỉnh thoảng cũng liếc mắt nhìn, sau đó bật cười chê bai.
Xa nhà hơn một tháng rồi. Mặc dù ngoài mặt vẫn cười, ngoài miệng nói con rất ổn. Nhưng tất cả mọi điều không quen đều giấu kín trong lòng. Đến khoảnh khắc này tất cả như bùng nổ.
Lúc tan học, việc đầu tiên là cô cầm túi xách, chạy ra khỏi lớp học. Bước thật nhanh tới góc nhỏ trong vườn hoa của trường. Xung quanh không có ai, các bạn đều đã đi ăn trưa.
Cô gọi một cuộc điện thoại. Đầu dây bên kia nhanh chóng nhấc máy, gần như cô vừa mới gọi đã nghe máy rồi, chỉ là không lên tiếng mà thôi.
An Tĩnh nắm chặt tay, áp sát điện thoại bên tai, khẽ nói: "Mẹ à?"
"Ừ." Bà Lục Mỹ Hoa nhẹ nhàng đáp một tiếng, rồi lại có chút lo lắng hỏi: "Sao giờ này lại gọi điện thoại về nhà? Có chuyện gì sao?"
An Tĩnh dựa lưng vào tường, cúi đầu nhìn cỏ dại bên đường. Nghe thấy giọng nói quen thuộc của mẹ, cô bỗng cảm thấy ấm ức, muốn than phiền với mẹ về thời tiết và đồ ăn ở đây. Cô cố giấu cảm xúc và nói: "Con vừa tan học, không có việc gì nên gọi điện thoại về."
Bà Lục Mỹ Hoa gật đầu, chợt nghĩ ra cô không nhìn thấy nên lại cất lời hỏi: "Ừ, ăn trưa chưa?"
"Đợi lát nữa con đi ăn sau."
"Ừ, nhớ ăn no một chút."
Sau đó hai người im lặng không nói gì. Thực ra, từ sau khi bà Lục Mỹ Hoa nhận được giấy báo trúng tuyển đại học cô và lúc An Tĩnh nói những lời đó với bà, quan hệ giữa hai người bỗng có chút gì đó khó xử lạ thường.
Dường như hai mẹ con đã sống với nhau mười mấy năm rồi nhưng đột nhiên không biết phải nói chuyện với nhau như thế nào.
"Mẹ..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


