An Tĩnh không biết làm thế nào đành đặt điện thoại xuống. Không hiểu chị cô và Lục Cách đang làm gì.
Cô sấy tóc xong, bất giác thấy rùng mình, bỗng cảm thấy trong phòng rất lạnh, liền đi chỉnh điều hòa tăng nhiệt độ lên.
Sau đó ngồi xuống bàn đọc sách, tay quay quay chiếc bút, khuôn mặt nhìn nghiêng xinh xắn trắng trẻo.
Lúc này cửa bị đẩy ra, hai cô bạn cùng phòng của cô người trước người sau quay về ký túc.
Hứa Tiêu Tiêu đẩy cửa ra, đặt túi đồ trên tay lên bàn, sau đó chạy thẳng tới chỗ điều hòa hóng gió, kêu lên: "Không được rồi không được rồi, thời tiết này quá nóng bức, An Tĩnh cậu không đi ra ngoài là rất sáng suốt."
Người cô ấy đầm đìa mồ hôi, quay người lại, quần áo cũng ướt mồ hôi.
An Tĩnh ngây người, quay lại lấy làm lạ hỏi: "Các cậu không ăn ở bên ngoài sao? Sao lại quay về nhanh như vậy?"
Dương Việt trả lời cô: "Vốn định ăn ở quán, nhưng ở đó không có điều hòa, hơn nữa xung quanh quả thực quá nhiều người, vừa chật chội vừa nóng bức, bọn mình bèn quay về."
Lúc đi vòng qua người cô, Dương Việt mở hộp nhựa mang về cho cô xem, rồi đặt một hộp trước mặt cô.
"Cái này mua cho cậu, không được bỏ bữa trưa, thời tiết nóng bức thế này cũng không biết mua cái gì, liền mua mì lạnh cho cậu."
An Tĩnh nhoẻn miệng, nhận hộp đồ ăn: "Cảm ơn cậu."
"Ừ."
Hứa Tiêu Tiêu hóng gió một lúc, mới cảm thấy hơi nóng tan đi, cô ấy liền xắn tay áo ngồi xuống bàn, mở túi nilon: "Cậu ấy gặp bạn học cũ, bảo bọn mình về trước."
An Tĩnh gật đầu ừ một tiếng.
Mấy người bọn họ nói chuyện một lúc. Đột nhiên Chu Tây mở cửa, cửa bị đập vào tường phát ra tiếng động rất lớn.
Mấy người giật mình quay lại nhìn cô ấy, Hứa Tiêu Tiêu cau mày, vỗ vỗ ngực nói: "Làm gì thế, làm gì mà hớt ha hớt hải thế, bị cậu làm cho sợ chết khiếp."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


