Trần Thuật vẫn chưa thấy đã thì đã bị ngăn lại rồi.
Cậu khẽ cau mày, trong đầu có chút hỗn độn, vẫn chưa thật sự tỉnh táo, không vui khi thấy cô tránh né, cậu lại tiếp tục dựa sát lại, môi áp vào môi cô, hai mắt khép hờ, làn môi mỏng khẽ thì thầm, lẩm bẩm theo lời cô: "Cái gì mà làm cái gì."
Cậu lại hôn cô, muốn bịt miệng cô lại.
An Tĩnh ư một tiếng, trong đầu nghĩ, người này lại còn giả vờ không hiểu cơ đấy.
Trần Thuật càng mạnh dạn hơn.
Men theo đường cong của cô, từ từ lướt lên trên.
Thực ra An Tĩnh không giữ mạnh tay lắm, cậu có thể dễ dàng thoát ra được. Sống lưng mịn màng của cô có một cái hõm, chạm vào đó, cậu không thể tự mình thoát ra được.
Men theo đó, từng chút từng chút lên trên.
Giống như một con rắn đang thè lưỡi, chầm chậm di chuyển trên mỏm đá, quá trình vừa kíƈɦ ŧɦíƈɦ vừa nguy hiểm.
Sống lưng An Tĩnh dần dần túa mồ hôi.
Hơi thở của cậu mặc dù rất nặng nề, nhưng càng lúc càng nhẹ, dường như đang cố kìm nén cái gì đó, sợ làm cô sợ, môi mơn trớn môi cô, phát ra âm thanh đắm say.
Những chỗ bị cậu chạm vào cảm giác hơi tê dại, bởi vì từ trước tới nay cô chưa từng bị ai chạm vào người như vậy, An Tĩnh cảm thấy có chút lạ lùng, vừa giữ cho đầu óc tỉnh táo, cô vừa để ý phía sau.
Đến tận khi bàn tay nóng ấm kia của Trần Thuật từ từ hướng lên trên, chạm vào móc cài áσ ɭóŧ sau lưng An Tĩnh.
Trần Thuật sững người, cậu cũng không ngờ mình lại làm như vậy. Thực ra lúc tập quân sự, mấy người trong ký túc của họ nói chuyện, con trai mà, hoặc là nói tới bóng rổ, hoặc là nói tới game, hoặc là nói tới con gái.
Bọn họ nói về những em xinh gái trong số các tân sinh viên. Cậu không góp lời. Sau đó đám người đó càng lúc càng chẳng ra làm sao cả, một hồi sau lại nói tới chuyện đã từng xem bộ phim nào đó. Trong đó có người còn từng thực hành, nói về cảm nhận của bản thân.
Đều là những thanh niên tràn đầy sức sống, phơi phới sức trẻ. Vì thế mọi người đều cười rất sa đọa.
Cậu ngồi một bên nghịch điện thoại, thỉnh thoảng cũng nghe một hai câu, nói thật, khi ấy không có cảm giác gì cả. Nhưng bây giờ, khi ôm bạn gái trong lòng, muốn làm gí đó, nhưng không được làm, thật sự khó tránh khỏi ý nghĩ đen tối. Không hiểu vì sao mà toàn thân nóng bừng lên.
Là cậu không đúng, không nên tùy tiện như vậy. Cậu ho một tiếng, tỏ vẻ vô tội, khẽ nói: "Không làm gì cả, anh... anh chỉ sờ thôi." Ánh mắt cậu có chút hoảng loạn, nhưng cuối cùng vẫn nhìn cô, vẻ mặt chăm chú, làn môi mỏng mím chặt.
Lần đầu tiên An Tĩnh thấy Trần Thuật nói năng ấp a ấp úng như vậy. Bình thường cậu đâu có như vậy. Cô không kìm được cười thầm trong bụng, nhưng vẫn làm mặt lạnh hỏi: "Anh sờ cái gì?"
Chưa đầy vài giây, Trần Thuật lại lấy lại vẻ mặt thường ngày, tỏ ra không hề run sợ, ánh mắt u tối, ẩn chứa ý tứ xâu xa, giọng nói có chút khàn khàn: "Em nói xem sờ cái gì?"
Cậu khẽ dừng lại, ngượng ngùng sợ chóp mũi rồi lại nhìn cô, cất cao giọng nói: "Hơn nữa, anh chưa sờ được cái gì cả, chỉ sờ eo thôi."
An Tĩnh trợn mắt lườm cậu, làu bàu: "Anh sờ cả lên trên rồi còn gì."
Trần Thuật hắng giọng: "Vẫn chưa sờ tới chỗ đó mà."
Chỗ đó là chỗ nào.
Vành tai trắng muốt của An Tĩnh ửng đỏ, cô khẽ đẩy cậu, cúi đầu chỉnh lại quần áo của mình: "Nghiêm túc một chút đi, đang ở ngoài đấy."
Trần Thuật uể oải lùi lại theo lực đẩy của cô, cụp mắt nhìn cô một lúc, đột nhiên nhếch miệng cười, chậm rãi nói: "Vậy có phải nếu không phải ở ngoài thì có thể sờ đúng không?"
Cái người này, hôm nay thật là nghịch ngợm.
An Tĩnh cố tình không nhìn cậu, nói từng câu từng chữ: "Cũng! Không! Được!"
Thực ra với những người yêu nhau chuyện này cũng rất bình thường.
Cô cũng không hiểu, suy cho cùng đây cũng là mối tình đầu của cô. Về mặt này coi như là đều theo Trần Thuật. Còn cậu thì từ hồi học cấp ba đến nay lúc nào cũng rất chừng mực với cô. Mặc dù thỉnh thoảng có những câu nói khơi gợi nhưng không hề làm gì.
Cùng lắm là lúc tình cảm dâng trào quả thực không chịu được thì sẽ ôm hôn cô rất lâu.
Còn hôm nay, khi ở ngoài cậu không những hôn cô mà còn động tay động chân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


