An Tĩnh đọc được tin nhắn trong điện thoại liền nhướng mày.
An Tĩnh vào nhà vệ sinh rửa mặt, bây giờ mới cảm thấy sạch sẽ sảng khoái hơn rất nhiều.
Sau khi đi ra cô lại bôi kem chống nắng, dịu dàng nói với họ: "Bạn trai mình rủ mình đi ăn cơm, mình đi trước đây, lát nữa sẽ quay về."
"Bạn trai cậu đưa cậu tới đăng ký nhập học à?"
Chu Tây nghe thấy vậy có chút ngạc nhiên, sau đó liền tỏ vẻ ngưỡng mộ: "Hai người thích thật đấy, bạn trai mình không có thời gian, không đến được."
An Tĩnh lắc đầu, giải thích: "Không phải, cậu ấy cũng là sinh viên trường này, hôm nay bọn mình cùng tới đăng ký nhập học."
Cô bôi kém rất cẩn thận, không bỏ sót một chỗ nào. Vì làn da của cô mỏng và mẫn cảm, rất dễ bị cháy nắng. Trần Thuật nhìn mà thấy xót, cũng chỉ biết bảo cô bôi nhiều kem chống nắng một chút.
Dương Việt dừng tay, tròn mắt ngạc nhiên, nói một cách khoa trương: "Wow, hai người hẹn hò từ thời cấp ba à? Lợi hại thật, đều là học sinh giỏi."
Thật là bất ngờ.
Vừa gặp An Tĩnh, cô đã để lại ấn tượng rất tốt đẹp với cô ấy, làn da vừa trắng, dáng người lại rất gầy, cũng không nói nhiều, giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng.
Nhìn vẻ ngoài cô ấy nghĩ rằng chắc chắn An Tĩnh là kiểu con gái dịu dàng hiền lành, rất ngoan ngoãn nghe lời bố mẹ, sẽ không làm chuyện gì vượt quá giới hạn, vậy mà không ngờ lại yêu sớm. Lại còn cùng nhau thi đỗ đại học.
Quả nhiên không thể đánh giá người khác qua vẻ bề ngoài. Thích thật đấy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


