Kỳ thi cuối kỳ đã tới, kỳ nghỉ hè cuối cùng của cấp ba gần ngay trước mắt, học sinh thi xong giống như vừa đánh trận vậy, tất cả các tiết học sau đó đều là phân tích đề thi, mọi người đều cảm thấy đầu óc nặng nề mệt mỏi.
Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi đi, lớp mười một sắp kết thúc.
Hôm nay, An Tĩnh về nhà với tâm trạng thoải mái nhẹ nhõm, lần thi này cô phát huy toàn bộ sức lực của mình, tiến bộ hơn rất nhiều bậc.
An Nguyệt bị cô chủ nhiệm giữ lại trường rất lâu nên cô về nhà trước.
Vừa bước vào cửa, tiếng ti vi từ phòng khách rộng ra. Trong nhà đèn điện sáng choang.
Cô cởi giày, thò đầu vào trong bà Lục Mỹ Hoa khoanh tay trước ngực, nghiêm nghị ngồi trên ghế sofa, do bà quay lưng về phía An Tĩnh nên cô không nhìn thấy nét mặt của mẹ.
An Tĩnh thay dép đi trong nhà xong, liền gọi mẹ một tiếng.
Có điều bà Lục Mỹ Hoa không phản ứng, có lẽ là do tiếng tivi quá to, che lấp giọng nói của cô. Cô đi vào phòng khách, vừa đi vừa bỏ tờ kết quả học tập ra ngoài, chuẩn bị cho mẹ xem điểm số.
Ánh mắt bà Lục Mỹ Hoa từ từ di chuyển từ tivi lên người cô, không khí yên tĩnh như trước khi cơn giông bão ập tới. Bà khẽ nói: "Tĩnh Tĩnh, mẹ biết hôm nay lớp các con phân tích đề thi, vì thế mẹ đã gọi điện cho cô giáo chủ nhiệm của các con, muốn hỏi han về tình hình thi cử lần này của các con.
An Tĩnh thấy lòng mình chùng xuống, giống như bị dội một gáo nước lạnh vậy.
Lạnh buốt.
Cô đưa mắt liếc nhìn tờ kết quả bị vứt trơ trội trên bàn. Nếu mẹ biết thành tích của cô lần này thì vẻ mặt chắc chắn sẽ không như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


