An Tĩnh đang cầm bút chợt khựng lại, nghe thấy tiếng động bèn ngẩng đầu nhìn ra cửa.
Trần Thuật nghiêng người dựa vào mép cửa, không biết đã đứng đó bao lâu, ánh nắng trong suốt hắt lên người cậu, toàn thân cậu như được dát một lớp ánh sáng màu vàng.
Khuôn mặt của cậu không chút cảm xúc, trên tay xách một túi đồ.
Một lúc sau cậu ngước mắt, ánh mắt lướt qua An Tĩnh, nhưng miệng thì lại trả lời Tống Tư, giọng rất thờ ơ: "Không làm gì."
An Tĩnh thấy lạ, sao cậu lại đứng ở cửa không đi vào.
Hạ Quý giảng một hồi thấy An Tĩnh không tập trung nghe, cậu ngẩng đầu lên nhìn.
Người đứng ở cửa là Trần Thuật và Tống Tư, có điều cậu ta hoàn toàn không hiểu rõ mối quan hệ giữa An Tĩnh và bọn họ, chỉ nhìn một cái rồi cúi đầu, hỏi cô: "Sao vậy?"
An Tĩnh lắc đầu, có người ngoài ở đây, cô không tiện nói chuyện với Trần Thuật.
Cô cụp mắt xuống, nhìn những bước giải mà cậu ta vừa mới viết lên giấy nháp, cô khẽ nói: "Cảm ơn cậu, mình hiểu rồi."
Hạ Quý ồ một tiếng, gật đầu, đặt bút xuống.
Tống Tư tính phổi bò, không nhận ra có điều gì bất thường.
Cậu ta khoác vai Trần Thuật đi vào lớp, lúc đi ngang qua An Tĩnh vừa hay ngẩng đầu, Trần Thuật lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt hai người giao nhau giữa không trung.
An Tĩnh muốn mỉm cười với cậu, nhưng chưa đợi cô nhoẻn miệng thì cậu đã vô tình thay đổi hướng nhìn, vừa nói chuyện với Tống Tư ở đằng sau vừa về chỗ ngồi.
Nói xong cậu ta liền đi ra cửa đợi Trần Thuật.
Trần Thuật ừ một tiếng, cậu cúi người lấy điện thoại trong ngăn bàn, kiểm tra một lúc, nhắn lại vài tin nhắn, sau đó nhét điện thoại vào túi, lúc đi ngang qua An Tĩnh cậu hơi dừng lại một chút, cụp mắt xuống, nhẹ nhàng đặt túi đồ lên bàn của cô, trầm giọng nói: "Cái này cho cậu."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


