Mùa đông lạnh giá đã đến, thành phố A mãi không có tuyết rơi.
Nhưng nhiệt độ rất thấp, cái lạnh vẫn kéo đến dồn dập buốt thấu vào tận trong xương.
Sau khi thi học kỳ xong, tới kỳ nghỉ đông, có người vui có người buồn.
An tĩnh vừa vui vừa buồn. Vui là vì không biết có phải vì có bạn trai học giỏi hay không mà thành tích thi của cô tiến bộ hơn lần thi tháng trước rất nhiều.
Cô nhớ lại một hồi, thời gian Trần Thuật và cô ở bên nhau rất ít.
Cơ bản chỉ có buổi tối gọi điện thoại cho nhau mới có thể nói chuyện một lúc, có điều lúc ấy cô đều lôi bài tập ra hỏi bài cậu. Tuy Trần Thuật rất bất mãn, nhưng cũng chỉ thờ dài, kiên nhẫn tỉ mỉ giảng giải cách làm cho cô.
Cô buồn là vì học kỳ sau phân lớp tự nhiên xã hội, cô có chút do dự.
Trong lòng cô thiên về lớp tự nhiên hơn, nhưng vẫn chưa có quyết định cuối cùng. Có điều Lục Mỹ Hoa thì lại nói chắc như đinh đóng cột, yêu cầu hai chị em đều học tự nhiên, hoàn toàn không cho họ quyết định.
Vì chuyện đó mà An Tĩnh có chút buồn bực.
Điều khiến cô không thoải mái thực ra không phải là chọn lớp tự nhiên, trong lòng cô cũng thiên về lớp tự nhiên hơn.
Mà là thái độ của Lục Mỹ Hoa, không thèm hỏi ý kiến của cô mà ép buộc cô lựa chọn, khiến cô có chút ngột ngạt và khó chịu.
Có điều sau đó cô nghĩ lại.
Trong kì nghỉ đông.
An Tĩnh ở trong phòng, trong phòng có điều hòa, cô mặc áo ngủ bông, tay chống cằm, chán ngán làm bài tập, cạnh bàn đặt cốc nước và một vài cuốn vở vẽ phác họa được xếp rất ngay ngắn.
Một lúc sau, làm bài mệt quá, cô lại ngắm nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


