Lễ giáng sinh tất cả hàng quán bên đường đều trang trí hình ông già Noel, dọc đường đi đều có thể nhìn thấy những cây thông Noel nho nhỏ bày trước cửa, nhấp nha nhấp nháy, góp thêm không khí vui vẻ cho ngày lễ.
Mới sáng sớm đã phải tự học, An Tĩnh và An Nguyệt tới trường sớm hơn mười phút. Lớp đã có người đến trước, bật máy sưởi từ sớm.
An Tĩnh vào chỗ của mình, kéo ghế ngồi xuống, trên bàn đã có mấy quyển vở bài tập của dãy bọn họ. Nếu các bạn đến trước An Tĩnh, họ sẽ lẳng lặng đặt vở bài tập lên bàn của cô, để cô đỡ mất công đi giục giã.
Chỉ là, trừ người ngồi đằng sau.
Mỗi lần bảo cậu nộp bài tập cậu sẽ đưa từng quyển, từng quyển một.
Lạ nhỉ, đám người này bình thường không đến sớm như vậy.
Mặt trời mọc ở hướng Tây sao?
Có bọn họ, lớp học thêm phần náo nhiệt, không thiếu người lắm lời rồi.
An Tĩnh không nghĩ nhiều. Cô cúi đầu tiếp tục đếm bài tập. Đếm xong, cô phát hiện Lục Ngữ ở bàn đầu vẫn chưa nộp bài. Cô kéo ghế đi lên phía trước, vỗ vai Lục Ngữ.
Lục Ngữ ngẩng đầu, nhận ra cô liền mỉm cười, "Sao thế?"
An Tĩnh cười, "Cậu chưa đưa mình phiếu bài tập tiếng Anh."
Lục Ngữ "a" một tiếng, nét mặt hơi hoảng hốt. Cô ấy lập tức cúi đầu lục tìm quanh bàn, vội nói: "Cậu chờ chút, để mình tìm."
An Tĩnh "ừ" một tiếng, đứng bên cạnh, chậm rãi nói: "Đừng vội, cứ từ từ."
Lục Ngữ lục cặp một lần, không thấy gì cả, rồi tìm lại trong ngăn bàn nhưng vẫn không có. Cô ấy sắp lo tới phát khóc, giáo viên tiếng Anh là người rất nghiêm túc, được mệnh danh là Nữ Ma Đầu, nếu không nộp bài, chắc chắn sẽ phải chép phạt.
Làm thế nào bây giờ?
An Tĩnh cụp mắt, ngây người. Cô chỉ xuống bàn của Lục Ngữ chậm rãi hỏi: "Là tờ này đúng không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


