An Tĩnh và Trần Thuật lên xe. Trên xe không có ai.
Họ ngồi ở hàng ghế đôi bên trái gần hàng ghế cuối.
An Tĩnh đặt chiếc ô nhỏ màu đỏ dưới đất, vẫn cảm thấy xấu hổ.
Cái người này, sao lại to gan thế, như thể hoàn toàn không bận tâm tới việc bị phát hiện, hành động như vậy trước mặt bao nhiêu người, khiến cô sợ chết đi được.
Chẳng hiểu cô làm sao lại chiều theo cậu nữa. Haizz.
Lúc nãy hình như nghe thấy giọng nói của Châu Tề, càng lúc càng gần. Trái tim An Tĩnh run lên. May mà xe đến, dừng ngay trước mặt cô.
Họ lấy ô che mặt, vội vàng chui vào xe, hệt như đi ăn trộm vậy.
Trần Thuật rung chân có vẻ rất vui, nhìn trái nhìn phải.
An Tĩnh vừa buồn cười vừa tức, khẽ hỏi: "Chưa đi xe buýt bao giờ sao?"
"Ừ, chưa đi bao giờ, anh toàn đạp xe về nhà." Trần Thuật gật đầu.
An Tĩnh mỉm cười, lúc lên xe, cô quẹt thẻ xe buýt, Trần Thuật ờ khắp người từ trên xuống dưới, không tìm thấy tiền xu. Cậu còn định thả tiền giấy vào, An Tĩnh chẳng biết phải nói sao, vội vàng móc hai đồng xu đưa cho cậu.
"Thế lát nữa anh về nhà bằng cách nào?"
Cậu khẽ nói: "Đi taxi."
An Tĩnh: "..."
Chiếc xe chầm chậm lăn bánh, bên ngoài mưa bụi bay bay.
An Tĩnh quay sang nhìn ra ngoài, người đi đường cúi đầu che ô, nhìn không rõ mặt, chỉ có thể thấy những chiếc quần với đủ kiểu dáng và màu sắc.
Cô chợt nảy ra một ý, gọi tên cậu.
"Trần Thuật."
"Hả?" Trần Thuật uể oải đáp lại một tiếng.
"Sau này ở trường không được..."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


