Tối cuối tuần, trên bàn ăn, bà Lục Mỹ Hoa vừa gắp thức ăn cho hai con gái, vừa hỏi về chuyện ở đại hội thể thao.
An Nguyệt tươi cười kể cho bà nghe tình hình đại hội thể thao của lớp diễn ra hai hôm trước.
"Nhìn chung lớp bọn con đạt thành tích rất tốt, ít nhiều đều được giải." An Nguyệt gặp một miếng sườn, vừa ăn vừa nói.
Bà Lục Mỹ Hoa gật đầu, gắp một con tôm cho An Tĩnh, đặt vào bát cô.
Lúc An Nguyệt nhắc tới Trần Thuật, An Tĩnh dừng tay một lúc, động tác chậm hơn. Cô cúi đầu, tiếp tục bóc vỏ tôm.
Không biết vì sao, bây giờ cứ khi nào nhắc tới Trần Thuật cô lại cảm giác cậu và mình có chút liên quan, hệt như người này thật sự có mối dây liên hệ với mình, không còn đơn thuần chỉ là bạn học xa lạ nữa.
Bà Lục Mỹ Hoa ăn một miếng cơm, nghĩ một lúc: "À, chính là cái cậu thành tích rất tốt ở lớp các con?"
"Đúng vậy."
Bà nuốt thức ăn, hơi ngạc nhiên: "Thể dục cũng giỏi như vậy sao?"
"Không nhận ra đúng không ạ?" An Nguyệt nói tiếp: "Chẳng ai biết vì sao cậu ta lại đột nhiên tham gia chạy ba nghìn mét."
Ông An Hướng Dật bên cạnh nói xen vào, cười khà khà: "Cậu này chắc hot lắm nhỉ, vừa học tốt lại vừa giỏi thể thao."
An Nguyệt không bận tâm, nhún vai: "Chắc là vậy, hình như có rất nhiều cô gái đang theo đuổi cậu ta."
Bà Lục Mỹ Hoa không tán đồng, lắc đầu: "Tuổi này vẫn nên chú tâm vào chuyện học hành, con gái bây giờ nghĩ cái gì không biết."
An Tĩnh bóc tôm xong cho vào miệng, nhai rất kỹ. Tay dính dầu mỡ, cô cau mày, lấy giấy ăn lau tay.
Buổi tối, tắm gội xong cô lấy máy sấy, chầm chậm sấy tóc, máy sấy kêu ù ù, cô sờ tóc thấy gần khô nên tắt máy. Sau đó cô ngồi trước bàn học, lấy phiếu bài tập môn Toán ra làm tiếp.
Ánh sáng màu trắng từ chiếc đèn bàn nhỏ chiếu sáng góc cô ngồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


