Đầu óc Trần Thuật "chết máy" hai giây.
Lòng cậu trào lên một cảm giác bức bối, muốn nhéo cô gái trước mắt, xem xem những điều đang diễn ra, những điều mà vốn dĩ cậu còn chẳng dám nghĩ tới kia rốt cuộc là thật hay giả.
Kể từ sau hôm An Tĩnh nói ra câu ấy, quả thực cậu vô cùng bực bội, lửa giận bừng bừng trong dạ. Hai hôm nay, cậu như người bị mất hết hồn vía, luôn phải kìm nén, không thể gạt bỏ sĩ diện rồi chủ động nói chuyện với cô.
Chỉ thầm hy vọng cô có thể chủ động hơn.
Thực ra chỉ cần cô tiến thêm một bước nhỏ hoặc chủ động nói với cậu dù chỉ một câu thôi, hoặc đơn giản là dịu dàng gọi tên cậu, cậu nghĩ, mình sẽ không kìm được mà mềm lòng.
Nhưng ai ngờ cô còn sắt đá hơn cả cậu.
Mọi người trong lớp đều biết dạo này tâm trạng của cậu không tốt, chẳng ai dám to gan động vào cậu. trong khi đó cô thì sao, vẫn bình thường như chẳng có chuyện gì xảy ra, lúc thu bài tập cũng chỉ quay đầu lại, lạnh lùng gõ bàn.
Cô chỉ biết, từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên cô muốn phản kháng, muốn làm trái ý mẹ, quyết định nghe theo tiếng gọi nội tâm mình.
Người trước mắt không hề dao động, không nói một lời, để mặc cô hôn, giống như một người bàng quan lạnh lùng vậy.
An Tĩnh thấy lòng mình dần trùng xuống. Cô từ từ mở mắt.
Lông mi Trần Thuật rủ xuống, nhìn cô với vẻ mặt khó dò, đôi mắt ẩn chứa điều gì đó cô không hiểu được, tựa như lạnh lùng, lại như đang kiềm chế, thậm chí như chực chờ bùng nổ.
Lúc này cô mới cảm thấy hơi xấu hổ. Cô vừa làm cái gì vậy? Cưỡng hôn Trần Thuật!
Cô khẽ lùi lại, hơi lúng túng không biết phải làm sao, khẽ cúi đầu, mím môi ngượng ngùng.
Bầu không khí lặng thinh đầy ngượng ngập.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


