Khi Lý Lệnh Uyển biết tin về cái chết của Lý Duy Hoa là vào lúc nàng đang ngồi dưới giàn nho trong tiểu viện của Lý Duy Nguyên, mà ăn kem tuyết.
Trong cái chén sứ trắng tinh là những lớp đá bào mịn giống như muối, bên trên còn rưới một lớp nước ô mai, còn thêm một lớp sữa bò, cuối cùng trên đỉnh còn đặt vài hạt đậu đỏ.
Nhìn thôi đã thấy phát thèm, thật đúng là làm cho tình thân vô cùng thoải mái, huống hồ khi cho chúng vào miệng thật ngon làm sao. Lý Lệnh Uyển mãi say mê ăn chúng.
Bỗng nhiên nha hoàn Thải Vi hầu hạ bên người Chu Thị vội vàng chạy đến đây, báo: " Tiểu thư, không tốt rồi, Bát thiếu gia xảy ra chuyện, thái thái sai nô tì đến đây báo cho người biết."
" Bát thiếu gia đã xảy ra chuyện gì?" Lý Lệnh Uyển vẫn còn chưa biết chuyện hệ trọng đã xảy ra, cho nên nàng vẫn nhàn nhã ăn kem tuyết của mình, còn dùng một cái muỗng nhỏ mút một lớp kem tuyết cho vào miệng mình, rồi từ từ lên tiếng.
" Nghe nói Bát thiếu gia ăn kẹo đường bị mắc nghẹn. Sau đó đã, đã," Thải Vi nói ra những lời này, vẻ mặt có chút không đành lòng, sau đó lại nói tiếp: " Bát thiếu gia chết rồi."
Ngay từ đầu Lý Lệnh Uyển vốn không có phản ứng gì với những lời nói của Thải Vi, cho đến khi nàng nghe thấy tin Lý Duy Hoa đã chết, nàng vô cùng kinh hoàng nhìn về phía Thải Vi, thấp giọng hỏi: " Ngươi nói Hoa nhi, nó, nó..."
Hai chữ kia nàng không dám thốt ra, Thải Vi lại gật đầu nói: " Vâng. Hiện tại Lan di nương vì quá đau khổ mà đã hôn mê bất tỉnh, còn lão gia thì ra sức đánh người nhũ mẫu đã chăm sóc Bát thiếu gia. Lão thái thái cũng ở nơi đó, đại thái thái cùng Ngũ tiểu thư và Lục thiếu gia bọn họ cũng đã nhanh chân chạy đến, thái thái sai nô tì đến đây mời người và Đại thiếu nhanh chân đi đến đó."
Lý Lệnh Uyển vội vàng đứng dậy từ ghế đá, nhìn về phía Lý Duy Nguyên ngồi đối diện, nói: " Ca ca, chúng ta mau đi qua đó thôi."
Nghe nàng nói xong, Lý Duy Nguyên hơi chau mày, ngẩng đầu lên nhìn nàng.
Lý Tu Bách luôn thích giận chó đánh mèo, hơn nữa trong lòng Lý Tu Bách cũng không yêu thích gì Lý Lệnh Uyển, mỗi lần hắn ta gặp chuyện gì không vui đều muốn trút giận lên người nàng.
Hiện giờ hắn ta lại gặp phải chuyện như vậy, ai biết được hắn ta có nổi điên lên mà trút giận lên người nàng không?
Lý Duy Nguyên không muốn bất kỳ kẻ nào trách mắng Lý Lệnh Uyển cả. Nhưng sau đó hắn lại nghĩ, dù sao cũng là tỷ đệ ruột thịt với nhau, hơn nữa Lý Duy Hoa cũng đã mất, mọi người trong phủ đều đã đến đó.
Nếu như nàng không đi e rằng sau này không chỉ một mình Lý Tu Bách vì việc này mà làm khó nàng, ngay cả lão thái thái còn có những người trong Lý phủ này sẽ nói nàng là người vô lương tâm.
Nghĩ như thế, trong lòng hắn lại có một suy nghĩ khác, hắn vội đứng dậy, nói: " Được, chúng ta đi đến đó thôi."
Hai người bọn họ đi thật nhanh đến Y Lan Viện, vừa bước vào phòng đã nhìn thấy lão thái thái sai các nha hoàn giữ lấy Lý Tu Bách, còn có một người đang nằm ngất xỉu trên mặt đất, trên người bà ta chằng chịt những vết roi, đúng là nhũ mẫu của Lý Duy Hoa.
Lão thái thái lên tiếng trách mắng Lý Tu Bách: " Ngươi đánh chết bà ta có lợi ích gì sao? Hoa nhi cũng không thể sống lại được. Hơn nữa việc này đều có một phần trách nhiệm của ngươi, khi đó Uyển nhi đã từng nói đừng nên để Hoa nhi ăn những thức ăn đó, mà ngươi có nghe lời Uyển nhi đâu, ngươi còn nói Uyển nhi muốn làm hại Hoa nhi, giờ ngươi nhìn xem việc bây giờ ra sao hả? Hại chết Hoa nhi chính là ngươi cái người phụ thân thân sinh của nó."
Lý Tu Bách chỉ biết cúi đầu không dám lên tiếng, hắn ta ngồi ủ rũ trên ghế không khóc lóc gì cả.
Còn về phần lão thái thái, trong lòng bà vô cùng khó chịu. Tuy rằng bà có ba đứa con trai, nhưng cháu trai lại không nhiều, đặc biệt là Tam phòng chỉ có duy nhất một mình Lý Duy Hoa là con trai.
Hơn nữa sáng nay Lý Duy Hoa còn được nhũ mẫu bế sang thỉnh an bà, nó còn tung tăng nhảy nhót trong phòng, ngọt ngào kêu bà là tổ mẫu, bây giờ thì sao nó đã nằm yên bất động ở trên giường mất rồi.
Bọn họ biết khuyên cái gì đây? Cho nên tất cả bọn họ đều chỉ biết cúi đầu im lặng đứng yên trong phòng.
Lão thái thái mắng Lý Tu Bách một lúc, theo sau bà nhìn thấy Lý Duy Nguyên cùng Lý Lệnh Uyển cũng đã tới nơi, bà thở dài một hơi nhìn Lý Duy Nguyên nói: " Hiện giờ cả gia đình Nhị thúc của cháu đã đi đến Thiên Trường huyện, đám người Tam phòng lại gặp phải chuyện này, ai ai cũng đau lòng xót xa còn có tâm tư nào lo hậu sự của Hoa nhi?
Lương nhi thì còn nhỏ tuổi, cũng chẳng thể trông cậy gì vào nó. Nguyên nhi à, cháu là trưởng tôn của Lý gia, vì thế cháu hãy lo hậu sự của Hoa nhi đi, dù sao cháu cũng là đại ca của nó, là người thích hợp nhất lo liệu việc này."
Lý Duy Nguyên nghe xong liền vâng một tiếng. Sau đó hắn xoay người bước ra cửa, phân phó gã sai vặt thu dọn sạch sẽ gian phòng ở phía Tây, còn sai người đóng chặt những cánh cửa sổ trong gian phòng đó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)