Thời tiết mùa hạ thường có những cơn mưa, chúng đến nhanh cũng đi rất nhanh. Chỉ trong giây lát, bên ngoài mưa đã rơi tầm tã lại còn có một vài tiếng sấm nhỏ vang lên, ngẫu nhiên trên bầu trời cũng loé lên vài tia sấm chớp.
Nhưng giờ phút này bên trong phòng, Lý Duy Nguyên vẫn ôm chặt Lý Lệnh Uyển ngồi trên ghế bành, bọn họ chỉ ngồi yên lặng như thế.
Chỉ là Lý Duy Nguyên vẫn luôn ôm chặt nàng như cũ, vì vậy nàng muốn đứng lên cũng là một điều khó khăn. Trong lòng nàng có chút bất mãn, nàng ngẩng đầu lên nhìn hắn, lúc này nàng cảm thấy cả người chấn động.
Bởi vì Lý Duy Nguyên cứ duy trì tư thế ôm nàng như vậy mà ngủ mất rồi, hắn dựa lưng vào ghế bành mà ngủ.
Hơn nữa vừa rồi mưa to gió lớn sấm chớp đùng đùng, ngay cả cánh cửa sổ cũng vì tiếng sấm mà rung động mạnh, trong hoàn cảnh như thế hắn lại có thể ngủ được sao? Hay nói cách khác, rốt cuộc hắn có thể bình tĩnh đến thế à?
Thậm chí dáng vẻ khi ngủ của hắn thật yên ổn,Lý Lệnh Uyển còn có thể nhìn ra được nơi khoé môi của hắn vẫn còn có nụ cười hài lòng.
Tuy rằng nàng không đành lòng đánh thức hắn, nhưng nàng cũng không thể ngồi yên để cho hắn cứ ôm mãi như vậy, cuối cùng nàng suy nghĩ một lúc, nhẹ giọng kêu: " Ca ca?"
Hắn vẫn ngủ ngon lành. Lý Lệnh Uyển lại lớn tiếng hơn một chút: " Ca ca."
Sau đó nàng nhìn thấy đôi chân mày rậm của hắn nhúc nhích, theo đôi mắt đen láy của hắn từ từ mở ra.
Đôi mắt của hắn thật đen tuyền, trong chớp mắt khiến cho nàng cảm thấy tựa có hàng vạn ngôi sao ẩn chứa trong đó, nàng nhìn đến thất thần.
Trong chốc lát, đôi mắt tựa như ánh sao trời ấy, khi nhìn thấy nàng lại chất chứa một chút ý cười, Lý Duy Nguyên lên tiếng kêu nàng: " Uyển Uyển," sau đó hắn từ từ ngồi thẳng người, nhưng hắn không có ý định thả nàng ra.
Lúc này nàng lên tiếng hỏi: " Huynh tỉnh rồi sao?" Nàng vội hồi phục tinh thần, trên mặt nàng cảm thấy có chút nóng bức. Nàng nhanh chóng dời tầm mắt nhìn về phía cửa sổ, nàng nghe hắn nhẹ giọng trả lời: " Ừ."
Dừng một chút, nàng lại nhẹ giọng nói: " Ca ca, huynh ôm muội như vậy sẽ rất mỏi, hay là huynh buông muội ra trước đi."
Nhưng nàng không nghĩ tới việc Lý Duy Nguyên lại có thể cười lắc đầu nói với nàng: " Ca ca chẳng cảm thấy mỏi một chút nào."
Lý Lệnh Uyển...
Rốt cuộc ngươi này có nghe rõ lời ta nói hay không, hay là ngươi đang giả vờ đây? Ta chỉ tìm đại một cái cớ mà thôi. Căn bản ta không quan tâm ngươi có mỏi tay hay không, chủ yếu ta chỉ muốn ngươi thả ta ra để ta đứng dậy.
Cuối cùng nàng đành cắn răng nói thẳng: " Ca ca, muội muốn đứng dậy."
Dù sao nàng cũng đã nói thẳng như vậy, cho dù trong lòng Lý Duy Nguyên không muốn nhưng cũng đánh thả nàng ra. Hắn luyến tiếc thả lỏng vòng tay của mình.
Bởi vì ngồi trong lòng của Lý Duy Nguyên thời gian quá lâu, khi nàng vừa đặt chân xuống đất lập tức tê chân, đôi chân của nàng dường như không còn chút sức lực nào cả, giống như có ngàn vạn con kiến đang cắn vào đôi chân nàng, thật sự rất khó chịu. Nhưng nàng vẫn phải cố gắng cắn răng chịu đựng không lên tiếng.
Nhưng Lý Duy Nguyên nhìn thấy đôi tay nàng vịn vào thư án, cứ mãi đứng bất động như vậy, chân mày cũng nhăn lại còn cắn môi, vì vậy hắn đã biết nàng đang bị tê chân.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


