Lý Duy Nguyên phát hiện ánh mắt Thuần Vu Kỳ nhìn về phía Lý Lệnh Uyển có chút khác biệt.
Hắn hơi trầm mặc, lập tức nhích người về phía trước chắn tầm mắt của Thuần Vu Kỳ. Đồng thời hắn cũng muốn cho Thuần Vu Kỳ biết rõ nàng chỉ thuộc về một mình hắn, sau đó hắn nắm lấy tay nàng.
Thuần Vu Kỳ nhìn thấy hành động này lại chợt nhíu mày lại. Ngày thường hắn luôn tạo cho người khác cảm giác ôn hoà giống như một cơn gió xuân. Nhưng hiện tại đôi mày hắn nhíu lại, ánh mắt dường như chứa đựng một sự lạnh lùng.
Phàm là những việc liên quan đến Lý Lệnh Uyển, Lý Duy Nguyên chưa bao giờ có ý nhượng bộ dù chỉ nửa bước, vì vậy hắn cũng dùng ánh mắt lạnh lùng sắc bén nhìn về phía Thuần Vu Kỳ.
Một lúc sau, đôi tay trong áo Thuần Vu Kỳ khẽ nắm chặt lại, nhưng vẫn cười khẽ một tiếng, mở miệng nói: " À. Tại hạ đã nghe danh Đại Giác Pháp Sư từ lâu, cho nên hôm nay mới có cơ hội đi đến đây để thỉnh giáo Đại Giác Pháp Sư. Nhưng tại hạ không ngờ ở đây cũng còn duyên gặp lại Lý đại nhân và Lý tiểu thư."
Có thể nói, những năm tháng ấy chính là những năm tháng khổ sở nhất của hắn. Còn cái vị Đại Giác Pháp Sư này chính là người góp một phần sức lực trong đó.
Vì vậy ánh mắt của hắn khi nhìn ông ta không có chút thiện cảm nào. Tất nhiên ông ta cũng cảm nhận ra điều đó, nhưng sắc mặt ông ta vẫn bình thản.
Đại Giác Pháp Sư lquan sát Lý Duy Nguyên, rồi đến Thuần Vu Kỳ, cuối cùng là đến Lý Lệnh Uyển.
Sau khi quan sát ba người bọn họ, ông ta hơi ủ rũ chắp tay trước ngực, niệm một câu kinh phật.
Trong lòng Lý Lệnh Uyển vô cùng khẩn trương. Nàng sợ Đại Giác Pháp Sư sẽ nói điều gì đó với bọn họ, điều đó sẽ khiến cho Lý Duy Nguyên và Thuần Vu Kỳ nghi ngờ lai lịch của nàng, như vậy sẽ rất phiền toái.
Nhưng cũng may, Đại Giác Pháp Sư chỉ niệm một câu kinh phật cũng không nói gì. Ông ta xin phép cáo từ với bọn họ, liền xoay người rời đi.
Nàng nhìn thấy ông ta đã đi xa, trái tim mới được thả lỏng một chút. Tâm tình chưa bình tĩnh được bao lâu, thì lại nghe Thuần Vu Kỳ lên tiếng hỏi nàng: " Lý tiểu thư trước kia đã từng gặp qua Đại Giác Pháp Sư sao?"
Tất nhiên nàng biết Thuần Vu Kỳ đã nghe hết những lời nói vừa rồi, cho nên hắn đã sinh nghi hỏi nàng như vậy.
Nếu không phải vì Lý Duy Nguyên vẫn còn ở đây, nhất định nàng sẽ nói dối với Thuần Vu Kỳ, trước kia nàng có ơn với Đại Giác Pháp Sư cho nên khi gặp lại nàng ông ta mới có những hành động như vậy, có thể Thuần Vu Kỳ sẽ tin.
Nhưng bây giờ Lý Duy Nguyên đứng sờ sờ ở đây làm sao nàng có thể nói như vậy. Quả thực một mình nàng không thể đấu lại hai người bọn họ.
Đã nói dối với một người thì phải nói dối luôn người còn lại, nhưng phải nói như thế nào để bọn họ không sinh nghi. Cuối cùng nàng đành phải thành thật trả lời: " Không quen."
Cũng may, nàng còn thông minh bổ sung thêm một câu: " Có thể vừa rồi Đại Giác Pháp Sư nhận nhầm người, cho nên mới nói ta có ân với ông ta."
Tuy rằng Thuần Vu Kỳ không lên tiếng, nhưng ánh mắt khi nhìn nàng dường như đang suy tư điều gì đó.
Vốn dĩ Đại Giác Pháp Sư là một cao tăng đắc đạo, ngay cả đương kim Hoàng thương nhìn thấy ông ta cũng phải cũng kính vài phần.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

