Tiết Khải Văn cũng không biết những chuyện này của Từ Tư Dương, sau khi hai người gọi xe, trực tiếp rời khỏi. Tiết Khải Văn vốn là tính gọi Từ Tư Dương cùng đi ăn cơm, anh nói: “Hay là tối nay tôi mời khách, tôi biết một quán bar mới mở cũng rất tốt.”
Bộ dạng Từ Tư Dương một chút hào hứng cũng không có, nhàn nhạt đáp: “Hay là thôi đi, tối nay tôi có việc.”
Mạc Tinh Thần đến bây giờ cũng không nghe điện thoại của anh, Từ Tư Dương không nghĩ là lại phải ngồi bó tay chịu chết. Anh chuẩn bị hôm nay trực tiếp đến bệnh viện, bất luận là có nói thế nào, anh cũng muốn giải quyết một lần.
Tiết Khải Văn vẫn đang giữ anh lại: “Chúng ta đã lâu rồi không cùng nhau đi uống rượu, tôi hôm nay làm một cuộc, gọi thêm vài người nữa.”
Anh ta nhìn thấy Từ Tư Dương không chút bận tâm, bóp cả vai anh, cười hỏi: “Có phải muốn đi gặp người nào đó không?”
Kết quả là Từ Tư Dương đúng thật là gật đầu, anh không hề kiêng dè nói: “Đúng vậy, chính là muốn gặp một người quan trọng.”
Người quan trọng?
Từ Tư Dương trên mặt lộ rõ ý cười, vui vẻ nói: “Sau này cậu sẽ biết thôi.”
Tiết Khải Văn biết anh không đi nữa, nên cũng không gượng ép.
Từ Tư Dương nhìn thoáng qua đồng hồ trên tay, đã 4 giờ chiều rồi, sắp tới giờ Mạc Tinh Thần tan làm. Anh lái xe thẳng đến bệnh viện của Mạc Tinh Thần.
Kết quả là vừa tới bãi đổ xe, lại vừa khéo, liền nhìn thấy người đang đi từ trên lầu xuống.
Mạc Tinh Thần một bên cùng với các bạn đồng nghiệp một bên lại bước về phía bãi đổ xe, Từ Tư Dương ngồi trong xe, đang muốn đẩy cửa xe, liền nhìn thấy cô đột nhiên đứng lại. Từ Tư Dương ngỡ rằng cô đã nhìn thấy mình, nhưng sau đó liền trông thấy cô và đồng nghiệp vẫy tay chào, đứng tại chỗ nhận một cuộc điện thoại.
Anh chậm rãi đi tới, khi Mạc Tinh Thần nghe điện thoại, cũng không biết là nói những gì, ở đó đi dạo một vòng.
Vừa hay cô quay lưng lại với anh.
Sau khi anh đi qua, nghe thấy cô có chút tức giận mà nói: “Mẹ, mẹ có thể đừng đi loạn điểm uyên ương phổ* nữa được không? Con hiện tại rất tốt, con không muốn đi xem mắt.”
*乱点鸳鸯谱 [luàn diǎn yuānyāng pǔ]: loạn điểm uyên ương phổ, ý nói về việc một người muốn gắn kết 2 người không hề phù hợp lại với nhau, có thể hiểu là làm mai, làm mối trong chuyện tình cảm.
Đây rõ ràng là cuộc gọi ép cô đi xem mắt.
Mạc Tinh Thần bình thường sẽ không nổi giận với ba mẹ, nhưng mẹ cô bắt đầu từ sau Tết, cũng không biết là nhận được động lực từ đâu, liền muốn cô nhanh chóng tìm bạn trai. Vì việc này, qua tết cô cũng không thể nào nằm ở nhà được, trực tiếp mang hành lý trở về Bắc Kinh.
“Bạn đại học của con rất nhiều, trên cả thế giới đều có, cho dù anh ta là bạn cùng trường con thì đã sao, con không muốn gặp.” Mạc Tinh Thần thực sự mất cả hứng.
Cũng không biết đối phương nói gì, qua vài phút, cô mới hạ giọng mà nói: “Vậy được rồi, con có thể đi gặp. Nhưng lần này nhất định là lần cuối cùng.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
