Đêm trước khi đi đăng kí kết hôn, ngay cả Hoắc Từ vì mang thai mà trở nên ham ngủ cũng trở mình trên giường mấy lần. Cho đến khi một âm thanh trầm thấp trong bóng tối vang lên, “Không ngủ được?”
Hoắc Từ giật mình, không nghĩ đến anh vẫn chưa ngủ, “Anh thiếu chút nữa là dọa em sợ rồi.”
Dịch Trạch Thành đưa tay ôm cô vào lòng, nở nụ cười thâm trầm, “Thật xin lỗi, chỉ là em cứ nhích tới nhích lui, ngủ không được sao?”
“Không phải anh cũng chưa ngủ sao?” Hoắc Từ không muốn để anh cười mình, phản bác lại.
Dịch Trạch Thành nhưng lại thẳng thắn hơn cô: “Bởi vì anh vui mừng.”
Một đêm này cứ như thế dài dằng dặc lại khiến người ta chờ mong, hai người vẫn chưa ngủ, ngược lại tiếp tục nói chuyện phiếm. Không có chủ đề, nghĩ đến đâu nói đến đó, kỳ thật Hoắc Từ lúc nhỏ mới là một bé cưng ngọt ngào, cô gái nhỏ ngoan ngoãn nhanh nhẹn, bộ dạng xinh đẹp đáng yêu, tính cách ôn hòa, cho đến khi học cao trung cô đều là cô bé khiến ba mẹ yên lòng.
Ngược lại là Dịch Trạch Thành, bên cạnh có một nhóm không sợ trời không sợ đất, hận không thể chọc thủng trời.
Đến khi giọng nói Hoắc Từ ngày càng nhỏ, cuối cùng tựa vào ngực anh, an tĩnh mà ngủ. Dịch Trạch Thành cười khẽ, ôm cô vào lòng.
Trong căn phòng yên tĩnh tối tăm, bên tai là tiếng hít thở nhẹ nhàng an yên của cô.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)