Đêm nay, Dịch Trạch Thành ngay cả ngủ cũng hết sức cẩn thận, sợ đè lên Hoắc Từ. Anh sáng dậy sớm hơn Hoắc Từ, lại không dám dùng phòng tắm trong phòng, sợ đánh thức cô.
Chờ tới lúc Hoắc Từ tỉnh dậy, Dịch Trạch Thành đã làm xong bữa sáng.
“Xem ra ông bố mới như anh, vào nghề nhanh hơn em rồi,” Hoắc Từ nhón chân, hôn môi anh một cái, ngọt ngào nói.
Dịch Trạch Thành cười nhẹ, “Anh phải chăm sóc cả hai người mà.”
Nói ra một chân lý như thế, bảo sao Hoắc Từ không nhịn được ôm lấy anh, dán vào lưng anh: “Anh sao lại tốt như thế.”
“Giờ mới biết sao?” Anh nhướng mày, giọng mang theo chút bất mãn.
Hoắc Từ ngẩng đầu, cằm tựa vào lưng anh, tuy rằng nhìn anh có vẻ gầy, nhưng cả người lại toàn là cơ bắp rắn chắc, cái này chỉ khi anh mặc đồ ở nhà, cô ôm lấy cơ thể vừa rắn chắc vừa ấm áp của anh. Sau đó cô liền vo ve* nói: “Vẫn luôn biết.”
*嗡声嗡气 [Wēng shēng wēng qì]: miêu tả âm thanh vo ve của tiếng ong, tuy nhiên trong lời nói, chỉ người dùng giọng mũi nhiều hơn, kiểu như giọng nũng nịu của con gái.
Kết quả là ngay sau khi món trứng rán được đưa lên trước mặt, Hoắc Từ ngửi thấy mùi trứng, không thấy mùi thơm, chỉ cảm thấy trong khoang mũi có mùi, sau đó cô liền cảm thấy khó chịu.
“Không sao chứ?” anh cau mày, biết rõ cô là sớm đã ốm nghén, chính là phụ nữ mang thai thể chất có chút khác biệt, có những người giai đoạn đầu thai kỳ ốm nghén sẽ nghiêm trọng hơn một chút.
Hoắc Từ lắc đầu, cười một tiếng: “Đây mới là bước đầu tiên.”
Dịch Trạch Thành sáng sớm đã phải đến công ty chủ trì một cuộc họp, vì vậy anh bảo tài xế qua chở Hoắc Từ đi bệnh viện, anh tự mình lái xe đến công ty. Trước khi đi, anh còn dặn tài xế lái xe chậm một chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)