Cô thất thần vẫn chưa bình tĩnh mở mắt, đầu óc vẫn còn mắc lại trong cơn ác mộng kia, đến cơ thể cũng run lên. Dịch Trạch Thành thấy cô sợ như vậy, đưa tay ôm lấy cô, thầm thì hỏi: “Gặp ác mộng sao?”
“Ừm,” cô đáp nhẹ, giọng có chút khàn khàn.
Dịch Trạch Thành nhấc chăn bông lên, xoay người bước ra khỏi giường, đưa tay bật đèn ngủ. Anh mang dép đi ra ngoài, trở về ngay sau đó còn rót cho cô một cốc nước ấm, đưa cốc cho Hoắc Từ, "Uống chút nước đi."
“Có phải em đã đánh thức anh rồi không?” Hoắc Từ sờ lên trán, một lớp mồ hôi mỏng.
Dịch Trạch Thành lắc đầu, ngồi trên giường vỗ nhẹ vai cô, có chút bất an hỏi: “Có phải là do áp lực công việc quá lớn không?”
“Không phải” Hoắc Từ lắc đầu, cô cũng không biết vì chuyện gì, lại đột nhiên gặp ác mộng, đến bây giờ trong lòng vẫn chưa hoàn hồn, tim vẫn đập loạn.
Nhìn thấy cô uống hết nước trong chiếc ly thủy tinh, Dịch Trạch Thành cầm lấy ly, anh vươn tay nhìn thoáng qua đồng hồ đang ở trên đầu giường, đã 1 giờ 51 phút sáng.
Nhìn cô dụi mắt, Dịch Trạch Thành hạ giọng nói: “Vẫn còn sớm, ngủ tiếp đi.”
Mãi tới khi cô nằm xuống, Dịch Trạch Thành mới tắt đèn đầu giường, nằm xuống bên cạnh cô. Anh đưa tay ôm lấy cô vào lòng, Hoắc Từ dáng cao nhưng mảnh khảnh, vóc dáng gầy yếu trong vòng tay làm anh thật đau lòng. Nghĩ đến cảnh cô tỉnh dậy mồ hôi nhễ nhại trên mặt, anh khẽ thở dài, xem ra phải tìm chút thời gian đưa cô đi chơi cho thoải mái.
Bên ngoài Nam Sudan ngàn dặm, lúc này đang bị bủa vây trong chiến tranh.
Những cuộc không kích đột ngột, vốn dĩ là bệnh viện cứu người, trong nháy mắt đã trở thành địa ngục trần gian. Lúc này những người ở trong bệnh viện, đều một mực muốn nhảy ra ngoài, vì không ai biết được, khi nào thì pháo đạn lại rơi xuống.
Tiếng thét chói tai, kèm theo tiếng than khóc, tiếng máy bay thỉnh thoảng lướt qua trên đỉnh đầu.
“Làm sao bây giờ, bác sĩ Hoắc vẫn còn ở bên trong,” là một y tá người Trung Quốc đang chăm sóc bệnh nhân, lập tức bật khóc.
Kiều Lãng không biết mình làm thế nào có thể lấy được radio, mãi cho đến khi đầu bên kia truyền tới tiếng tạp âm ầm ĩ, cô mới từ từ nói: “Báo cáo, đây là bệnh viện Hòa Bình Juba, 2 phút trước bệnh viện bị tấn công, yêu cầu chi viện, yêu cầu chi viện.”
Lúc này những chiến sĩ đội mũ bảo hiểm xanh, đang giúp đưa hết bệnh nhân ra ngoài.
Kiều Lãng nhìn những người lính phía sau, trực tiếp ra chỉ thị: “Các anh đều đi giúp đi, chuyển những người đang nằm bất động ra. Tôi đến phòng phẫu thuật xem thử.”
“Tiểu đội trường,” tiểu đội phó gọi cô, lo lắng nói: “Tôi cùng đi với cô.”
“Không cần, anh chú ý vô tuyến, nếu tôi xác minh được tình hình, sẽ thông báo cho các anh.” Kiều Lãng nhìn chằm chằm vào nơi bỗng có lỗ thủng lớn ở phía sau bệnh viện.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)