Lại thêm chuyện Dịch Trạch Thành cầu hôn, Liễu Như Hàm vốn tính muốn tới tận nhà cô. Chẳng qua là bà tới nhà, thì mật mã nhà Hoắc Từ đã bị đổi mất rồi.
Bất đắc dĩ, bà phải tự mình tới phòng làm việc của Hoắc Từ.
“Cầu hôn chuyện lớn như vậy, bọn con cũng nên bàn với bậc trưởng bối một chút” Liễu Như Hàm vừa bước vào cửa trông thấy trên tay cô là chiếc nhẫn kim cương, lóe sáng chói cả mắt, đẹp tới nỗi khó ai có thể không để mắt đến.
Bà vẫn luôn cho rằng Dịch Trạch Thành tính cách trầm ổn, tuyệt nhiên không nghĩ đến, anh cũng có lúc kích động đến như vậy.
Hoắc Từ lạnh nhạt nhìn bà một cái, “Cầu hôn việc này, vốn dĩ cần một chút kích thích.”
Liễu Như Hàm nhìn điệu bộ của cô, hiểu rõ giờ nói gì cũng vô dụng. Chỉ là nếu đã cầu hôn rồi, vậy nên bắt đầu bàn tới chuyện khác thôi, bà hỏi: “Trạch Thành có nhắc tới chuyện khi nào sẽ sắp xếp cho hai bên ba mẹ gặp mặt không? Nếu đã quyết định kết hôn, thì cũng nên sớm chọn ngày. Hôn lễ….”
“Ba mẹ gặp nhau?” Hoắc Từ cau mày, không chút biểu cảm nhìn bà, lạnh lùng nói: “Ba vẫn còn đang ở Nam Sudan.”
Đột nhiên nghe cô nhắc tới Hoắc Minh Chu, sắc mặt Liễu Như Hàm như bị kìm hãm. Ông rời đi quá lâu rồi, lâu tới mức làm bà cảm thấy, đối với những việc trong cuộc sống của ông, giống như những chuyện xảy ra ở kiếp trước. Thế nhưng con gái của bọn họ, giờ phút này lại đang ngồi trước mặt bà.
Liễu Như Hàm không nhịn được kéo chiếc túi xách trong tay, một lúc sau, mới hỏi: “Ba con vẫn khỏe chứ?”
Bọn họ rất ít khi nhắc đến Hoắc Minh Chu, hoặc là trước nay cũng không dồn tâm trí để nghĩ đến. Dù sao thì ly hôn rồi, cũng không còn là người một nhà, huống hồ bà cũng đã tái hôn. Hoắc Từ kể từ khi rời xa ba mẹ, tốt cũng được, không tốt cũng được, nói tóm lại đều là chỉ mình cô lẻ loi tiến về phía trước.
Đến bây giờ, cô rốt cuộc không hề cô đơn nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)