Trong thời tiết giá rét của tháng 3, đứng ở hành lang, chỉ mặc độc chiếc áo cộc tay cùng quần đùi, bờ môi anh tím thẫm buốt giá.
“Về nhà.” Dịch Trạch Thành lạnh lùng nhìn anh ta, giọng nói mang theo thái độ thiếu kiên nhẫn.
Từ Tư Dương đứng ở chỗ này mười phút, quả quyết không đi, Dịch Trạch Thành lúc đầu muốn gọi vệ sĩ trực tiếp kéo người đi, nhưng anh ta gắt gao nắm lấy tay cầm cửa lớn, đến nổi cái tay cầm cửa muốn hỏng luôn rồi. Hoắc Từ không nhìn nổi nữa, liền bảo vệ sĩ buông anh ta ra.
"Từ Tư Dương, cậu ở lại nơi này chỉ làm cho cô ấy thêm bận tâm, chi bằng chúng ta về trước đi. Chờ Mạc Tinh Thần bớt giận rồi tính tiếp, " Hoắc Từ đứng về phe bạn mình.
Cô dùng gót chân cũng có thể nghĩ ra được, Từ Tư Dương đã lừa cô ấy cái gì.
Chàng trai giao đồ ăn thấy nhiều người đứng bên ngoài như vậy, lại mặc đồ tây đen, dáng vẻ cường tráng, không khỏi rùng mình một cái. Khi đi đến cửa nhà Mạc Tinh Thần, lúc này mới cẩn thận lí nhí hỏi: "Xin hỏi đây là nơi đặt thức ăn đúng không?"
Từ Tư Dương vội nói: "Đưa cho tôi là được."
Anh trai giao thức ăn sửng sốt một chút, đang định đưa cho hắn, cửa lại đột nhiên mở ra, Mạc Tinh Thần hung hăng nhìn bọn họ, đưa tay chộp lấy đồ ăn trong tay anh giao hàng, "Đây là tự tôi mua bằng tiền của mình, không có phần của anh."
"Tinh Thần, Tinh Thần," Từ Tư Dương vui mừng khôn xiết, nhưng không ngờ giây tiếp theo, cánh cửa suýt nữa đập vào mũi anh ta.
Lần này Mạc Tinh Thần không mở cửa nữa, Từ Tư Dương đứng ở cửa lớn như một con cún lớn bị vứt bỏ.
"Làm sao bây giờ?" Anh ta quay đầu nhìn Dịch Trạch Thành và Hoắc Từ.
Lần này ngay cả Dịch Trạch Thành cũng mềm lòng, anh cởi áo khoác của mình ra, đi tới choàng lên người, nhìn anh ta trầm giọng nói: "Bản thân phạm sai lầm, phải tự mình nhận sai. Hiện tại về nhà trước, cậu bỏ nhà đi nhiều ngày như vậy, có nghĩ đến người thân cảm thấy như thế nào?"
Từ Tư Dương cúi đầu: "Xin lỗi."
Cuối cùng cũng thuyết phục được người rời đi, Hoắc Từ đưa họ xuống lầu và nói với Dịch Trạch Thành, "Em đi xem Mạc Tinh Thần. Anh đưa Từ Tư Dương về trước đi."
Từ Tư Dương nghe được tên của người ta, mắt sáng rực lên.
Hoắc Từ liếc mắt nhìn hắn, nói với Dịch Trạch Thành, "Không nên dễ dàng bỏ qua cho anh ta."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)