Hoắc Từ đang thu dọn đồ đạc trong bệnh viện, ở bệnh viện gần nửa tháng, cuối cùng cô cũng có thể xuất viện rồi. Ban đầu, cô muốn để Bạch Vũ lái xe đưa cô về nhưng Dịch Trạch Thành lại kêu Dương Minh nói với cô, buổi tối anh sẽ tới đón cô.
Nghĩ đến Dịch tiên sinh mấy ngày nay có chút không vui, Hoắc Từ cố ý muốn dỗ dành anh.
Khi cô định đi thay quần áo bệnh nhân ra thì cô thấy mặt trời bên ngoài, mặc dù đang là mùa đông, nhưng ánh mặt trời lại ấm áp vừa phải. Cô chuyển cái bàn đến cửa sổ, đặt camera lên giá ba chân. Điều chỉnh góc độ, thử ánh sáng thêm vài lần, cuối cùng cũng đã chọn được góc độ.
Hoắc Từ im lặng ngồi trên bàn, hai chân gấp lại, cánh tay tùy tiện đặt trên đầu gối. Gác cằm lên cánh tay, mái tóc dài rối tung trên vai như thác nước, khi má cùng chiều với ống kính, tóc dài cụp xuống, ánh mặt trời len lỏi chiếu nghiêng qua kính thủy tinh, ánh nắng vàng ấm áp bao phủ lấy cô.
Dưới ánh mặt trời, quần áo bệnh nhân, mái tóc dày và mềm mại của cô gái dường như có sức sống mãnh liệt, kiên cường.
Sau khi chụp ảnh xong, cô ngồi trên bàn, ôm camera, vừa phơi nắng vừa chọn ảnh.
Cô vẫn luôn đi theo con đường lạnh lùng thần bí, cô không thích chụp ảnh selfie bằng điện thoại. Tất cả ảnh trên Weibo đều do cô tự chụp. Tông màu chủ đạo của bức ảnh đều là màu tối, sọc trắng xanh xen kẽ trên quần áo bệnh nhân ngược lại có chút mới mẻ.
Cô nghiêm túc chọn một tấm sau đó chuyển vào máy tính.
Đợi đến khi tải lên Weibo, cô nhìn ảnh chụp của mình, suy nghĩ một lát rồi gõ một đoạn.
“Quả thật tôi đã bị thương, trong quá trình làm việc tôi đã gặp một chút rắc rối nhưng không phải là chuyện gì lớn. Công việc này là kỷ niệm đáng nhớ nhất kể từ khi tôi trở thành một nhiếp ảnh gia. Xin hãy chờ đón."
Sau khi đăng ảnh xong, cô nhìn thoáng qua Weibo, cười cười gấp máy tính lại.
Cô vừa mới đăng ảnh lên, trợ lý trong studio đã thấy, lập tức kêu Bạch Vũ đến xem. Đương nhiên Bạch Vũ rất vui vẻ, trước kia nhóm fan của Hoắc Từ đã đăng Weibo nói rõ, lúc trước Hoắc Từ đi công tác ở châu Phi và đã gặp chút khó khăn ở đó.
Mạnh Phàm cũng đến xem, kinh ngạc hỏi: “Đây là ảnh lão đại chúng ta tự chụp hả?”
“Lão đại chúng ta chưa bao giờ để cho người khác chụp ảnh giùm cả.” Trợ lý studio Tiểu Ức kiêu ngạo, nâng cằm lên nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)