Chương 37: Tôi đã tìm thấy người mình thích.
Khi Hoắc Từ thấy Hoắc Minh Chu thật sự xuất hiện, ngay lúc đó, đôi mắt sắp mất đi ánh sáng chợt phát ra ánh sáng chói chang rực rỡ. Những gì cô vẫn luôn chờ đợi, cuối cùng cũng đã đợi được.
“Hoắc Từ, đừng sợ, ba ở đây.” Hoắc Minh Chu đặt hộp thuốc ông mang theo xuống dưới, đưa tay cầm lấy tay cô.
Vào giây phút này, cuối cùng nước mắt cô cũng rơi xuống.
Mặc dù vừa rồi đau đến cả người co rút lại, cô vẫn cố gắng cắn răng chịu đựng.
“Có bịch máu trong hộp thuốc, mau lấy nó ra.” Hoắc Minh Chu nắm chặt tay cô, nhỏ giọng dặn dò.
Dịch Trạch Thành ở bên cạnh, lập tức hộp thuốc mở ra. So với những gì anh tìm được ở khách sạn thì trong này đầy đủ hơn nhiều. Hơn nữa nó còn có túi máu mà bây giờ Hoắc Từ cần nhất.
“Đừng khóc, không phải ba đã tới rồi sao.” Hoắc Minh Chu xoa xoa lau má cô, trên mặt mang theo một nụ cười cưng chiều nhưng đôi mắt lại đỏ hoe.
Hoắc Từ nắm bàn tay ông, cả người như được chiếu sáng lần nữa.
Lúc này Dịch Trạch Thành đã bắt đầu chuẩn bị truyền máu cho cô, anh cầm kim tiêm, gương mặt vẫn trầm ổn bình tĩnh như cũ nhưng ngón tay vẫn luôn run nhè nhẹ. Hoắc Minh Chu nắm tay Hoắc Từ, ánh mắt nhìn thoáng qua động tác của anh, nói: “Đừng lo lắng, có xe đang chờ ở ngoài, truyền máu cho con bé xong, chúng ta sẽ đưa nó đến bệnh viện.”
Dịch Trạch Thành ghim kim vào tay cô được thì sau lưng anh cũng đã ướt đẫm mồ hôi.
“Cáng.” Anh thở phào nhẹ nhõm, lập tức hô một câu.
Khi Hoắc Từ được hai người lính đặt lên cáng đưa lên xe, Dịch Trạch Thành và Hoắc Minh Chu cũng đi lên xe theo. Trên đường đi, thỉnh thoảng có vài tiếng vang truyền đến, ý thức của Hoắc Từ đã bắt đầu mơ hồ.
Dịch Trạch Thành duỗi tay ra vén mái tóc dài bị rối trên trán ra.
Hoắc Minh Chu ngồi đối diện, nhìn đôi trẻ này, trong lòng thở dài một tiếng, nhưng cũng thấy yên lòng.
Ông vừa thở dài xong đã thấy Dịch Trạch Thành ngẩng đầu lên, trong mắt anh toàn tơ máu nhưng vẻ mặt vẫn rất bình tĩnh lãnh đạm. Anh là một người biết nhịn nhục, chịu đựng, từ nhỏ đến lớn, tuy rằng anh không gây chuyện nhưng thường xuyên bị Hàn Kinh Dương và đám người Tiểu Thành lôi kéo đi nghịch ngợm.
Ba anh là quân nhân nên việc dạy dỗ con trai còn nghiêm khắc hơn nhiều so với cấp dưới, cây roi mây to bằng ngón tay đánh lên người anh anh cũng chưa khóc bao giờ. Mặc dù sau này tay bị thương không thể nào cầm dao phẫu thuật nữa thì anh cũng không hề khóc. Cùng lắm thì lúc đêm khuya tĩnh lặng thì một mình ở nhà ngẩn người.
Hôm nay là lần đầu tiên anh gặp điều này, cứu người, thật sự không ngăn được nước mắt cứ rơi xuống.
Trước giờ anh không hề biết cô đơn là gì, tất cả thời gian của anh đều dành cho phòng thí nghiệm, anh nhận được học bổng toàn phần, là sinh viên trẻ nhất, cũng là sinh viên tốt nghiệp loại xuất sắc của trường. Anh dốc hết sức lực để làm việc, khi về nhà nếu không phải ngả đầu xuống ngủ thì cũng xem tài liệu y học.
Bạn bè đều hỏi anh, anh bận rộn như vậy làm gì, sao không tìm bạn gái.
Anh thích công việc này, mặc dù khi đối mặt với bệnh nhân anh luôn bình tĩnh, biết kiềm chế, nhưng bản thân anh cũng sẽ rất tự trách vì mình không thể nào cứu họ được. Anh chưa gặp được người anh yêu thích nên anh không thấy cô đơn. Thời gian đa sầu đa cảm đó không bằng anh để dành đọc một bài báo y khoa mới được xuất bản.
Nhưng sau khi trải qua cuộc sống hai người vui vẻ, đã biết ý nghĩ của việc yêu một người, khi nghĩ về việc phải sống một cuộc sống như lúc trước.
Là thật sự là quá cô đơn.
Anh nắm chặt lấy bàn tay Hoắc Từ, cũng may sau này bọn họ còn có rất nhiều thời gian.
“Hoắc Từ muốn con nói với ngài.” Dịch Trạch Thành cúi đầu nhìn người đang yên tĩnh nhắm mắt rồi mới ngẩng đầu nói với Hoắc Minh Chu: “Cô ấy tha thứ cho ngài.”
Con sẽ không bao giờ tha thứ cho ba, là ba đã bỏ rơi con, bỏ rơi con.
Giọng nói phẫn nộ, đau khổ bên kia điện thoại năm ấy lại vang vọng quanh quẩn bên tai người đàn ông tóc hoa râm. Hoắc Minh Chu đã từng tự hỏi mình nhiều lần, lựa chọn của ông rốt cuộc là đúng hay sai. Khi con gái ông bị tai nạn, là lúc yếu ớt nhất, là lúc cần cha nhất vậy mà ông lại không thể về nước.
Không phải không muốn mà là không thể.
Khi Hoắc Minh Chu nghe thấy câu này, ông dùng tay che mặt lại, đôi tay đó là đôi tay đã từng đã cứu sống vô số người.
**
Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ, thoải mái chiếu vào. Trong căn phòng bệnh màu trắng, có vẻ vô cùng yên tĩnh.
Cho đến khi người trên giường bệnh hơi hơi giật giật mí mắt, sau đó ngón tay cô cũng giật giật, và sau một lúc thì cuối cùng cô cũng đã từ từ nâng mí mắt lên.
Khi Hoắc Từ tỉnh lại, cô hơi nghiêng đầu, thấy có một người đàn ông đang cuộn tròn trên ghế sofa nhỏ bên cạnh, tóc anh hơi lộn xộn, trên người chỉ mặc một cái áo thun đơn giản, trên cằm lún phún màu xanh lá, có một loại gợi cảm khó nói nên lời. Hoắc Từ chăm chú nhìn anh, ngay cả ánh mắt cũng không dám chớp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)