Chương 31: Là quốc ca, là quốc ca của chúng ta.
Tiếng hít thở của người đàn ông ở đầu bên kia điện thoại phả vào khiến màu đỏ lan từ má đến tận lỗ tai Hoắc Từ. Người đàn ông này, cô cắn môi đỏ mọng, oán hận mà suy nghĩ, đoán chừng là muốn ăn cô chứ gì.
Nhưng mà biên độ trái tim đang đập của cô, cái loại biên độ lên này, cả đời này cũng chỉ vì chính người này.
“Hoắc Từ, anh đã nói với em chưa?” Giọng nói của người đối diện là vừa bình tĩnh vừa khí định thần nhàn*, thậm chí Hoắc Từ còn nghĩ đến bộ dáng khi anh nói chuyện, đại khái cúc áo sơmi sẽ bị cởi ra mấy cái, lộ ra lồng ngực rắn chắc, vào thời điểm nói chuyện, hầu kết trượt lên trượt xuống, quyến rũ lại gợi cảm.
(*) Khí định thần nhàn = Dáng vẻ bình tĩnh, nhàn nhã.
Anh khẽ nói: “Em rất tốt.”
Mãi cho đến nằm trên giường, âm thanh trầm thấp của anh vẫn còn quanh quẩn bên tai Hoắc Từ. Cô ở trên giường lật người một chút, thật sự là có một sự phấn khích không thể ức chế được, vì thế liền mở danh bạ ra.
“Mạc Tinh Thần.” Hoắc Từ kêu cô ấy một tiếng, lúc này Mạc Tinh Thần ngồi dậy, bây giờ mới là ba giờ chiều, cô nàng mới ngủ được chưa tới bốn tiếng, tóc xõa lộn xộn trên vai, một bộ dạng như muốn ăn thịt người.
Mạc Tinh Thần nói: “Hoắc Từ, tốt nhất là cậu phải có chuyện gì đó quan trọng.”
Hoắc Từ lười biếng lăn trên giường, thản nhiên nói: “Cũng không có việc gì, chính là tớ muốn cho cậu biết, sau này tớ với cậu sẽ không giống nhau nữa.”
“Không giống nhau cái gì hả?” Mạc Tinh Thần gãi gãi tóc, sao cô cảm thấy giọng Hoắc Từ nghe đặc biệt lạ nhỉ.
Không giống ngữ khí lạnh nhạt ngày thường mà lại có chút đắc ý với một chút ngọt ngào?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)