Bạch Liên lau nước mắt: "Cô ấy chẳng nói gì cả, cũng không kê thuốc, cứ thế bảo tôi về thôi."
Thím Đại Cước bực bội nói: "Cô có bệnh đâu mà kê thuốc?"
Bạch Liên lúc này hận thím Đại Cước thấu xương, nếu không phải tại bà ấy, có khi đại đội trưởng đã đồng ý cho cô ta về nghỉ ngơi rồi.
Hôm nay nắng gắt như vậy, cô ta không muốn phơi mình dưới ánh mặt trời quá lâu, nếu còn đen thêm nữa thì cô ta chẳng dám gặp ai.
Bạch Liên đỏ hoe đôi mắt, giọng điệu yếu ớt: "Nhưng mà tôi đau đầu thật..."
Đại đội trưởng nhìn thấy bộ dạng này của cô ta, chính ông ấy mới là người đau đầu.
Ông ấy mất kiên nhẫn xua tay: "Cô mau về nghỉ ngơi đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)